1. Ngày vía Đức Lý 18–8–1986, tôi cầu nguyện Đức Lý cho tôi bệnh thế thầy Thành vì tôi đã nghỉ hết phép trong năm nuôi thầy mà thầy vẫn chưa hết bệnh.
Qua ngày hôm sau, thầy Thành mệt nhiều, bảo tôi đi đến bệnh viện mời bác sĩ Phấn là học trò cũ của thầy.
Khi đến bệnh viện, tôi đang khỏe bình thường bổng dưng đau bụng đi cầu, ói, huyết tăng 24/10, tôi bất tỉnh. Bác sĩ Phấn và chị Tua cấp cứu cho tôi kịp thời. Chi Tua liền quay về nhà tôi lấy quần áo và báo cho thầy Thành hay tôi bị bệnh. Thầy Thành nhờ cậu Ngà đi xin thuốc của ông Cả cho tôi. Cậu Ngà đi về bảo rằng: “Ông Cả bảo Hoa xin Đức Lý chớ đừng xin ông”.
Hôm sau tôi bình phục trở về nhà, thầy Thành hỏi:
“Nếm mùi bệnh thế chưa con?”
Tôi nhớ lại lời khấn ngày hôm kia với Đức Lý, tôi chưa kể cho người nào nghe cả. Thầy bảo:
“Đức con còn kém, đâu gánh nổi nghiệp của chúng sanh mà đòi bệnh thế thầy”.
2. Năm 1989, tội bị khối u và một u nang P. Bác sĩ Chiến nghi bị ung thư, bảo tôi đi viện ung thư để trị bệnh Tôi sợ quá, kể cho thầy Thành nghe. Thầy bảo tôi khẩn Đức Quan Thế Âm giải bệnh cho trong 3 tháng liền. Mỗi ngày cúng thời sáng xong, thỉnh nước trà uống, nước trắng thì thỉnh Đức Quan Thế Âm giải bệnh, và sau đó tôi hết bệnh.
3. Tôi bị bệnh bứu cổ, cũng chỉ cầu nguyện và được trị bằng công thức sau:
Sau đó tôi hết bệnh, hết bị nghẹt thở và hết run.
4. Một hôm tôi bị lên máu, lúc 10 giờ 30 tối, nặng đầu rắt khó chịu, đo huyết áp 20/10, tôi rất băn khoăn vì quá khuya mà không có thuốc dự trử nên phải đi ngủ thôi.
Vừa ngủ tôi thấy có ông bác sĩ người ngoại quốc đến trị bệnh cho tôi. Ông bác sĩ vừa đi thì thầy Thành gọi tôi dậy, lúc đó 11 giờ 30, tôi nghe người nhẹ nhõm, đo huyết áp lại thì còn 12/8.
Tôi kể cho thầy Thành biết. Thầy nói ông bác sĩ đó người Pháp mỗi lần thầy chú ý đến bệnh nhân nào thì được ông ấy xuất hiện và trị cho.