Lời Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp – Q3

Q.3/25: NHIỆT TÂM CỦA ĐỨC CAO THƯỢNG PHẨM.


8 giờ ngày mùng 1 tháng 3 năm Canh Dần (1950)
(Tại Tháp)

Mỗi năm đến ngày nay là ngày của toàn thể con cái Đức Chí Tôn đã thương tiếc nhứt là Qua đây, một người bạn còn mấy em là một người anh. Nếu Đức Cao Thượng Phẩm còn sống đến ngày nay thấy một cái hạnh phúc của giống dòng Việt Nam, thấy mối Đạo ngày nay đã đến địa điểm nó cam lãnh một trách nhiệm trọng yếu Thiêng Liêng, đặng định vận mạng tương lai cho toàn thiên hạ, nếu mấy em biết được giá trị của Người đã khuất thì mấy em thương tiếc quá lẽ!

Đức Cao Thượng Phẩm không những cố tâm ái quốc nồng nàn với nước Việt Nam, không những lo giải thoát ách nô lệ toàn thể giống nòi mà Ngài còn vì lòng thương cả toàn thể nhơn loại bị giam hãm trong lẽ bất công của Xã hội nhơn quần, Ngài vì công lý, vì ái tuất thương sanh nên hy sinh trong một kiếp sống đặng thọ lãnh cây Phướn cứu khổ của Đức Chí Tôn. Qua nói thiệt, buổi gần mãn công quả của Ngài tức nhiên buổi Ngài gần qui hồi cựu vị Ngài chỉ có tiếc một điều, tiếc không đồng khổ không còn ngày giờ đặng gánh vác cái khổ của mấy em đặng tạo dựng cho nên hình tướng nền chơn giáo, để giải thoát cho toàn thể nhơn loại trong lẽ bất công của Xã hội nhơn quần, Ngài tiếc có một điều đó mà thôi. Trong bài thơ của Người cốt ý nói về nước Việt Nam yêu ái nồng nàn, Ngài biết rằng:

1) Thế nào nước Việt Nam cũng phải làm ngọn đuốc thiêng liêng đặng soi cho toàn thể nhơn loại biết cái sống của mình ở nơi nào.
2) Nước Việt Nam sẽ làm biểu hiệu ngọn cờ cứu khổ ấy.
3) Sẽ làm đài vinh diệu cho toàn thánh thể của Ngài dựng trên đấy, đưa tay điều độ thiên hạ cho ra bảo sanh của Ngài.

Mấy em phải biết cái khổ hạnh của Ngài, cố tạo dựng nên cho nước Việt Nam này trước đã, nhơn loại mới có bóng đuốc sau, tiếc thay cơ quan thành tựu đương nhiên bây giờ chớ phải chi Ngài còn sanh tiền với óc não cao thượng, chí khí cương quyết, ái tuất thương sanh nồng nàn của Ngài không biết chừng giúp cho chúng ta đạt đặng nhiều thắng lợi mạnh mẽ, nhiều giá trị và may mắn hơn nữa.

Tiếc thay! Chúng ta đã mất một tinh thần, năng lực giúp ích cho chúng ta thi hành phận sự trong sứ mạng thiêng liêng đó vậy, tiếc chăng là tiếc giờ phút thiêng liêng này đương buổi này, anh linh Ngài vẫn đeo đuổi theo mấy em mà nhứt là bên Quân Đội đặng bảo sanh nhơn nghĩa cầm cờ thiệt hiện ra.

Ngày giờ này, Qua tưởng mấy em sẽ thắng đặng đem hạnh phúc cho nhơn loại mới đặng, nếu mấy em phải bại thì tương lai của nhơn loại để dấu hỏi mơ hồ nguy hiểm.

Mấy em phải cương quyết lên, anh linh của Ngài giờ phút này vẫn ở bên mấy em đó vậy.

Phụ ghi: Ngày âl. 01-03-Canh Dần nhằm ngày (dl. 17-04-1950).



Viết bình luận...