Lời Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp – Q5

Q.5/36: LỄ RƯỚC CHƯ THÁNH ĐÁO TÂN NIÊN.


Đền Thánh đêm 30 /12 năm Nhâm thìn (1953)

Thưa Chư Chức Sắc Thiên phong và toàn cả con cái của Đức Chí Tôn nam nữ, xin ngồi chỉnh tề tịnh tâm đặng Bần Đạo dâng Thần cho Đức Chí Tôn đến ban phép lành cho toàn thể (ngồi xuống hết sau khi ban phép lành).

Bần Đạo nhắc lộn lại, khi Đức Chí Tôn đến mở đạo năm Bính Dần tại chùa Gò Kén, đêm giao thừa 30 tháng chạp Bính Dần, sáng ngày mồng một Đinh Mão. Đức Chí Tôn giáng cho Bần Đạo và Đức Cao Thượng Phẩm bảo đứng dậy giơ cần cơ ra ngay chính giữa, dặn các con cái của Đức Chí Tôn mỗi người phải chun qua cần cơ đó. Cái ơn Thiêng Liêng ấy không người nào mà Đức Chí Tôn không có ban cho. Con cái của Ngài giờ phúc nầy cũng vậy.

Mỗi năm đêm nay là đêm trọng hệ hơn hết. Bần Đạo dám chắc và quả quyết giờ phút này là giờ phút tối yếu tối trọng hơn tất cả. Vì cớ cho nên Bần Đạo dâng Thần cho Đức Chí Tôn đặng Ngài lấy hình thể hữu vi ấy mà ban ơn cho con cái của Ngài.

Bần Đạo có giảng “Tam Bửu” đã nhiều phen rồi, cái Bí Pháp huyền diệu vô biên ấy nếu toàn thể con cái của Ngài dầu cho đứng trong phần tử Thánh Thể của Ngài lớn nhỏ cũng vậy, toàn cả con cái của Ngài, tức nhiên Thánh Thể của Ngài tại thế này đó vậy. Nếu cả thảy khi dâng “Tinh” tức nhiên dâng cái xác thịt và cái sống của mình cho Đức Chí Tôn, chỉ nhờ Đức Chí Tôn ban huyền diệu mới độ tận chúng sanh được, nếu cả thảy triệu người đều nhứt tâm nhứt đức thì dầu cái thân hình và kiếp sống của mình có khổ sở thì cái cơ cứu khổ chẳng hề khi nào mà không làm được. Tiếc thay! Con cái của Ngài chưa trọn tâm đức, nên cơ giải khổ của nhơn loại chưa thực hiện đặng.

Nói về”Khí” tức nhiên cả trí óc khôn ngoan của chúng ta nếu toàn con cái của Ngài cứ lo vật chất hữu hình, nào quyền lợi, nào thân danh dưới thế gian nầy nó đều là mộng ảo; thì kiếp sống ấy là vô vị, chúng ta đã thấy câu “Mộng huyễn bào ảnh” nên Đức Chí Tôn có nói “Thiệt thì bỏ, giả vay nên nợ” cái tâm của mình đã bị cái hình xô đẩy vào con đường trụy lạc, thì không mong gì thoát khỏi kiếp luân hồi của Đức Chí Tôn đã định; vậy cả thảy dâng”Khí” tức là trí óc của mình đó.

Bần Đạo dám nói chắc: Cái thống khổ tâm hồn con người nơi mặt thế gian này chúng ta có phương pháp, có quyền năng an ủi được. Bần Đạo nói thiệt chúng ta sống là do cái hồn mà sống, chớ cái xác là vật tạm để cho chúng ta mượn đặng trả quả kiếp đó thôi. Còn các bạn của chúng ta nơi cõi Thiêng Liêng Hằng sống có hồn mà không xác là vì họ đã thoát kiếp trần rồi. Bây giờ họ ở trên ấy, họ sẽ đến cái cơ Thiêng Liêng vận chuyển Pháp luân không cùng tận đó, rồi họ ở ngôi vị ấy chuyển luân mãi mãi, còn nơi mặt địa cầu này các đẳng linh hồn đồng chung sống với nhơn loại, nhưng chỉ cách nhau ở chỗ vô hình và hữu hình mà thôi. Nếu toàn thể con cái Đức Chí Tôn trụ hồn lại cả thảy muôn triệu hay là một ngày kia toàn nơi mặt địa cầu này làm một, thì cái khối quyền năng vạn linh của thiên hạ nơi mặt địa cầu nó sẽ hiện tượng, mà có hiện tượng được là họ phải thọ khổ, thắng khổ, rồi giải khổ thì mới mong đoạt vị được. Chừng ấy chẳng phải đại đồng thiên hạ mà thôi, lại còn đại đồng tất cả Càn Khôn vũ trụ nữa mà chớ.

Phụ ghi: Lịch Việt Nam. Ngày âl. 30-12-Nhâm Thìn nhằm ngày (dl. 13-02-1953).


Chung

LỜI THUYẾT ÐẠO CỦA ÐỨC HỘ PHÁP
Năm Nhâm Thìn (1952)
Tài Liệu Do Ban Tốc Ký Tòa Thánh Tây Ninh Sưu Khảo.

CẨN TỪ CỦA THÁNH THẤT NSW – AUSTRALIA

Chúng tôi trình bày quyển Lời Thuyết Ðạo của Ðức HỘ PHÁP Năm Nhâm Thìn (1952) do Ban Tốc Ký Tòa Thánh Tây Ninh Sưu Khảo có những phần khác biệt sau đây so với bản chánh về mặt hình thức (nội dung vẫn y nguyên):

1./ Sửa một số lỗi chánh tả thông thường căn cứ vào các Tự điển chuẩn.

2./ Phụ ghi vào cuối một số bài khi gặp một vài nghi vấn.

3./ Phụ ghi ngày và tháng dương lịch căn cứ theo Lịch Việt Nam của Hội Chuyên Gia Việt Nam 1995-1996.

Tháng Hai năm Giáp Thân (2004), Thánh Thất New South Wales thành thật kính cáo.


Viết bình luận...