Lời Thuyết Đạo của Đức Hộ Pháp – Q1

52 GIẢNG HAI CÂU KINH TRONG BÀI KINH ÐẠI TƯỜNG


Ðền Thánh, đêm 22 tháng chạp năm Ðinh Hợi (1948)

Giảng hai câu kinh trong Bài Kinh Ðại Tường:

“Thâu các Ðạo hữu hình làm một,
Trường thi Tiên Phật dượt kiếp khiên.”

Lời hứa đặc sắc của Chí Tôn nó sản phát ra hình dạng của nó, nếu chẳng vậy thì Ðạo Cao Ðài không ý vị gì cả. Tại sao Chí Tôn quyết định thâu các Ðạo hữu hình làm một? Chẳng lạ chi, xác thịt chỉ chia phân tâm lý vạn loại mà thôi, nguyên do ấy vô đối, và hại ấy vô trị. Ông Descartes đã nói: Tư tưởng tức nhiên thâu đến mối huyền vi dưới thế nầy, con người tạo thời cải thế trước nhứt phải suy đoán, có suy đoán mới hiểu phát hình. Một khi suy đoán định chí hướng đến đâu, thâu đến hành tàng nào, không một sự vật gì mà người không tính trước. Các bậc vĩ nhân cố tâm cần cù học đặng quyết định vận mạng trị dân an bang tế thế. Học đặng suy đoán về tình thế tâm lý của đời. Ví dụ: Như người ăn trộm không phải khi không mà phát hiện tâm lý ấy. Nó có tính trước rồi mới làm. Sau cái hành tàng thi thố tức chúng ta đã quyết đem tâm lý để trước. Hại thay! Thế gian, nói chung tâm lý của loài người, đắc triết lý chơn thật thì ít mà trí chí con người không thế đi con đường nào khác hơn sở hướng của mình.

Các vị Giáo Chủ đã tìm tàng đi cho đến con đường ngay chánh. Mấy vị Giáo Chủ đi quá sức tưởng tượng, lập một khuôn khổ không ai theo đặng, nên trong sự khó tránh đặng mưu người tìm phương đánh đổ, tìm phương sửa cải. Nếu có nền Tôn Giáo nào ở thế gian nầy bị tâm lý nhơn sanh đánh đổ phải biến thành Tà giáo, tức nhiên là phương phân chia tâm lý, nhiều phe, nhiều phái mới nhiều tâm lý tương đương thì chúng ta thấy giặc giã chiến tranh vì đó mà khởi hấn, toàn địa cầu tàn sát tự diệt lẫn nhau bốc khởi. Hại thay! Sự tàn sát mạng sống của cá nhân là diệt bửu vô giá của đời. Chí Tôn là Cha mạng sanh ấy đối với Ngài giá trị thế nào không cần luận giải, Ngài là Cha Thiêng Liêng, ta không thể nói cha mẹ ta tại thế nầy, sánh với Chí Tôn thế nào cho đặng.

Ðau đớn biết bao nhiêu! Nhơn loại không biết nhìn nhau đồng căn bản, đồng cốt nhục và tương tàn với nhau, biểu Chí Tôn khoanh tay ngồi ngó cho đặng, nên Người sai người thừa mạng lịnh của Ngài đến qui con cái của Ngài làm một, đặng tránh nạn tương tàn tương sát, bảo trọng sanh mạng cho nhau. Ðáng lẽ Ngài phải đến, bắt buộc phải đến, nhưng đến chẳng được, nên con thương yêu của Ngài đến thế cho Ngài đặng làm trọn vẹn phận sự của Ngài. Nếu đến chẳng đủ diệu huyền ắt vô giá trị và sở hành sẽ vô hiệu lực.

Phụ ghi: Lịch Việt Nam. Ngày âl. 22–12–Đinh Hợi nhằm ngày (dl. 01–02–1948).



Viết bình luận...