Xây Bàn (Sơ khởi) – Thời kỳ Trời đến cứu thế tại Nam phương, năm Ất Sửu (1925). Ðức Cao Ðài giáng cơ dạy chúng tôi phế đời hành Ðạo. Hai tôi vâng lịnh liền để trọn đức tin nơi Ðức Cao Ðài. Chúng tôi hết lòng hết dạ chỉ để tâm tôn sùng Ðấng Thiêng Liêng là Ðức Chí Tôn, nên hai tôi trọn vâng mạng lịnh phế đời hành Ðạo hồi năm 1926. Khai Ðạo 14 tháng 10 Bính Dần (18–11–1926), mà chúng tôi hành Ðạo hồi năm Ất Sửu (1925), nghĩa là Ðức Chí Tôn khiến cho ba ông: Hộ Pháp, Thượng Phẩm, Thượng Sanh ham mộ xây bàn đặng các Ðấng đến mở Ðạo.
Hành Ðạo tại chùa Gò Kén hơn 3 tháng, trả chùa Từ Lâm Tự Gò Kén, nhằm ngày 20–02–Ðinh Mão (23–03–1927). Dọn đồ dời chùa, thỉnh chư Phật về đất mới mua, hành Ðạo được 4 năm…. Bỗng đâu bão tố, đất bằng sóng dậy đưa tới làm khổ tâm chúng tôi hết sức buồn là không thể trở ra đời làm việc nữa, hổ thẹn với anh em làm việc trong sở, vì đã nhứt định phủi hết trần thế, công danh lợi lộc cũng chẳng màng, quyết chí tu hành để làm con tế vật cho Ðức Chí Tôn sai khiến mà thôi.
Nghĩ lại hồi còn rừng rậm sầm uất không ai về, để Ðức Cao Thượng Phẩm chỉ dẫn người Miên phá rừng, đánh gốc, phá chồi, tạo tác Ðền Thánh tạm. Làm Ðạo lúc mới phôi thai rất khổ sở trăm bề, có kẻ nghịch rình mò âm mưu với nhau hợp lại xúi giục gây rối, làm loạn, họ đồng lòng với nhau đuổi hai vợ chồng Thầy Tư. Thưa quý Ngài, hai tôi bị đại khảo, lớp thì bị người bạc đãi, xua đuổi, lớp bị húng hiếp đủ điều, lớp thì khổ tâm trong gia đình, trong một năm chết ba người yêu mến nhất của đời sống tôi: chồng mất tháng 3, con mất tháng 8, mẹ mất tháng 9 năm Kỷ Tỵ (1929). Tôi bơ vơ có một mình, khóc thầm tủi lén, nước mắt không ráo. Tâm chí không toan dằn đặng lụy!!!
HẾT PHẦN ÐẠO SỬ XÂY BÀN