Trên dòng thời gian vô định, không bắt đầu và cũng không cùng tận con người chỉ xuất hiện trong những khoảng thời gian ngắn rồi mất đi. Thế gian thường lầm tưởng sau cái chết là hết nhưng kỳ thật cái phần khôn ngoan của con người vẫn lưu tồn mãi mãi trong vũ-trụ bao la mà mỗi lần phần khôn ấy xuất hiện trong con người trên mặt địa cầu gọi là tái kiếp, khoảng thời gian hiện hữu trên mặt đất gọi là kiếp sanh. Nhiều kiếp sanh xuất hiện xen kẻ nhiều lần chết đi gọi là sự luân hồi triền miên.
Mỗi cơ thể con người chúng ta đây có ba phần:
Ba thể ấy hiệp lại làm một thì chúng ta sống, khi thể thứ hai và thứ ba rời khỏi xác thân thì chúng ta chết.
Đệ nhị xác thân là trung gian giữa chơn linh và xác thân nên nó thường không có lập trường vững chắc, khi hướng theo chơn linh thích làm điều thiện, khi hướng theo xác thịt muốn toại hưởng những dục vọng thấp hèn. Vì biết nó có tánh lưng chừng như vậy nên người học đạo phải tìm phương thế nào để buộc nó hướng về phía chơn linh.
Muốn cho đệ nhị xác thân hướng thiện phải có hai việc làm :
Một là sự học hỏi mở mang trí tuệ tìm hiểu nguồn gốc của con người và vũ-trụ, con đường tiến hóa mà mỗi người đều phải đi trong khi sống và sau khi chết, tìm hiểu vị trí hiện tại của mình hiện ở đâu trên con đường tiến hóa đó.
Công tác thứ hai là phải thực hành một số quy luật nào đó về đạo đức để buộc xác thân phải tùng theo ý chí của tinh thần và tạo cho tâm linh một nền móng vững chắc. Hai công việc nầy về lý thuyết và thực hành phải đi song song mới thành công.
Từ khi loài người mới xuất hiện trên mặt địa cầu cho đến bây giờ, lịch sử nhơn loại có ba thời kỳ chính gọi là ba nguơn : thượng nguơn, trung nguơn và hạ nguơn. Trong mỗi thời kỳ như vậy có nhiều hình thức tôn giáo xuất hiện.
Nay chúng ta đang ở vào thời kỳ hạ nguơn, sự xuất hiện của Đạo Cao Đài gọi là Tam Kỳ Phổ Độ.
Đặc tính loài người xuyên qua các thời kỳ ấy như sau :
Trong cõi hữu hình nầy mọi việc chi chi cũng đều tương đối. Các Tôn giáo ra đời sau một thời gian hoạt động theo đúng tôn chỉ thì thường bị các môn đồ làm sai lạc chơn truyền, tôn giáo lúc đó đã bị quy phàm. Thời kỳ còn thực hiện đúng tôn chỉ gọi là hưng pháp hay thạnh pháp, thời kỳ làm sai tôn chỉ gọi là mạt pháp.