TIÊU DIÊU ĐẠO SĨ
Lược chiến từng quen đã bấy lâu,
Thiên cơ đã rõ máy cao sâu.
Dằn lòng nhẫn nại chờ đôi lúc,
Sẽ thấy khuôn linh pháp nhiệm mầu.
Chào Thiên Tôn và chư vị Đại Thiên phong. Có Đức Nhàn Âm đến, để Bần tăng đi triệu Thần hoàng Bổn cảnh đến giữ cơ.
NHÀN ÂM ĐẠO TRƯỞNG
Cười . . . Bần tăng lấy làm cảm xúc cho chư vị dường nầy. Hận giống dã man tàn ác. Đương nhiên, Trung huê chia làm tam quốc. Trung quân tức là Nam Kinh đó vậy, nơi ấy là hang ổ Việt kiều. Thời cuộc Á Đông sẽ kết liễu do nơi đó.
THI :
Quá hải đòi phen đến viếng nhau,
Ngặt không cơ bút để lời giao.
An nhàn đợi thuở triều linh địa,
Chuyển thế gặp hồi phải múa đao.
Cõi Á đã gầy thành chủng quốc,
Phương Âu sẽ diệt tận nô lao.
Lửa hương đất Việt dầu nhen nhúm,
Nhờ đám Trung quân ở nước Tàu.
* * * * * Trong chuỗi ngày bị lưu đày, Đức Phạm Hộ Pháp có lúc ra bãi cát giải khuây. Ngài cầm một cái que, tay kia khỏa cát cho bằng, thì liền tiếp điển, có một Đấng giáng vào tay cầm que viết trên cát như chấp bút vậy :
NẶC DANH
Chào Thiên Tôn và chư vị Đại Thiên phong. Trong cảnh buồn nầy, có người quen đến viếng thường cũng nên cho là hậu tình đó chút. Đức Hộ Pháp : – Xin cho biết tên. – Chẳng cần biết tên mà làm gì, thà để gần gũi nhau hay hơn. Vậy trước khi từ bút, thiếp xin để một bài thi làm của :
THI :
Nô-si-lao, tiếng đặt buồn cười,
Mi đã rước ai hỡi hỡi ngươi ?
Lượn thảm bổ gành tình ột ạt,
Gió sầu xô đảnh ái tơi bời.
Yêu phu điểu gọi thương cành sớm,
Giọng ngạn quyên kêu nhớ bụi mơi.
Tổ quốc đon đường bao dặm thẳm,
Đưa xa thăm thẳm một phương trời.
Nô-si-lao: tên chỗ Đức Hộ Pháp bị lưu đày. Yêu phu điểu: tên con chim tại đảo. Ngạn quyên: con chim đỗ vũ (chim quốc).
Đức Hộ Pháp muốn biết tổ quốc chừng nào thanh bình an lạc. Xin thưa : Còn xa thăm thẳm vì nghiệt oan của dân tộc Việt Nam quá nhiều, phải vay trả cho hết rồi mới hưởng hồng ân của Đức Chí Tôn được.
* * * * *
TIÊU DIÊU ĐẠO SĨ
Chào Thiên Tôn, chư vị Đại Thiên phong. Đức Lý Giáo Tông nhắn rằng : trong hai tháng nữa, người sẽ đến dạy việc Đạo. Có Đức Tôn Sơn đến . . . . . . Cười . . . Nguyệt Tâm Chơn Nhơn có nhắn lời rằng : Jersey Afrique cũng như Jersey Anglais vậy chớ ! Bần tăng đố ai đánh cu-di nầy trúng thì Bần tăng biểu Uông Tinh Vệ nhường Nam Kinh cho về đó mà ở.
Đức Hộ Pháp hỏi : . . . . . . . . . . . Đây lấy nước Tàu mà nói Đạo. Tội nghiệp cho Tưởng Giới Thạch, khi đặng thấy thống nhứt rồi, để cho Nhựt – Mỹ đánh ghen mới có đồ mưu nội loạn theo kế hoạch đôi đàng, ai chiếm đặng Tâm Tàu, chừng ấy cõi Đông Dương mới mong đoạt quyền vi chủ. Ôi ! Cảnh tượng ấy ai lại chẳng ham, chẳng khác nào kẻ nghèo đi cưới vợ phú hộ. Đức Hộ Pháp và chư Thiên phong hỏi : . . . . . – Nhưng Tàu là thuyền quyên băng tuyết kia mới định phận lẽ nào ? Nói thử. – Bởi vậy, hiền hữu cũng như một gái hai chồng, nếu ở gần thì bị dụ dỗ, cũng nên xách gói mà đi xa, đợi hai anh hùng tranh đấu, ai đoạt được phao cầu, chừng ấy mới định duyên tơ tóc. Nói vậy Chí Tôn dắt chư hiền hữu đi đây cũng như giục gái trốn mau. Đức Hộ Pháp hỏi : – Ở lâu mau ? – Như bên trai xong thì về mau, bằng lâu thì cứ ở thí mà.
TÁI CẦU :
– Chatel sẽ có đảm nhiệm lớn lao nơi Đông Dương, chớ không phải như lời của chư hiền hữu để luận, cốt yếu Lang sa, nhứt là Decoux đem chư vị đi nơi xa cầm sanh mạng đặng toàn đạo chẳng dám phản loạn, rồi thừa kế đưa vào tay phái Phục Hoàng để làm nha trảo, rồi đây kế ấy tác thành, vì Decoux đã cho tin tức trong đảng phái ấy hay rồi. Nhưng Thiên ý Chí Tôn lại khác. Xin chư vị ráng đợi, rồi sẽ thấy. THĂNG.
TIÊU DIÊU ĐẠO SĨ
Từ ngày chư vị mông trần nơi đây, Bần tăng lấy nơi nầy làm căn cứ đặng dễ bề gần gũi. Bần tăng may duyên gặp đặng Tiếp Dẫn Đạo Nhơn Gabriel Gobron nơi Cung Lập Khuyết, người có hứa đến hội hiệp cùng chư vị, nhưng mắc bận việc nên chẳng định ngày, đợi đôi tháng nữa, Bần tăng sẽ đi rước. THĂNG.
NẶC DANH
Chào Thiên Tôn và chư vị Đại Thiên phong. Thiếp vì có mạng lịnh đến đây làm bạn bút nghiên trong lúc chư vị đặng mạng lịnh Chí Tôn cho ngơi nghỉ nơi đây. Chí Tôn than rằng : Chức sắc Thiên phong bên Cửu Trùng Đài thiếu hùng biện văn tài đặng làm tay qui phục sanh chúng. Vì cớ ấy mà triết lý Đạo khó phổ thông cho toàn thiên hạ. Nhưng Chí Tôn nhứt định giao chơn truyền cho mấy vị đây mà thôi. Thiếp xin trích thi văn dìu bước chư vị Thiên phong vào khuôn viên đoạt thành khẩu khí rồi lần lượt dẫn vào mặt luật tân của Ngô Thường Quân là cháu hai đời của Ngô Tôn Sách, sau tân phong lên làm Phong Hầu, nên gọi là Tấn luật.
TÁI CẦU :
Chào Thiên Tôn và chư vị Thiên phong. Vì có mạng lịnh nên thiếp xin phép cho thiếp thố lộ đôi điều. Khi thầy thiếp là Vương Thất Nương có về chầu và dâng sớ cho Đức Chí Tôn tỏ nỗi sự khổ hạnh nhọc nhằn của chư vị nơi đây, Đức Chí Tôn lấy làm đau đớn thương tâm. Nhứt định chính mình Người đến nơi an ủi. Nhưng Đức Lý Giáo Tông can gián rằng : E nhẹ Thiên nhan, để cho người cam lãnh phận sự ấy. Hại thay, đôi bên Thiên Chúa và Cao Đài đương khắc đấu nhau nơi Ngọc Hư Cung nhiệt liệt, nên chẳng cho người nơi Thiên cung đến được. Người mới từ Kim Bàn xuống Âm Quang đặng giao thầy thiếp giúp sức. May thay, nhờ chư vị thương yêu trìu mến, thầy thiếp mới dạy thiếp đến làm bạn bút nghiên hầu liệu phương an ủi, nên thiếp dạy thi văn, còn về mặt thuyết minh thì để cho Thiên Tôn huấn luyện.
THI :
Đã phong trần chịu phong trần,
Có thân âu phải biết thương thân.
Nam xa ví chẳng vì đường khó,
Việt đảnh mong chi đượm lửa mừng.
Nặng gánh giang sơn là Thương Trụ,
Nhẹ đai cung kiếm ấy Thường Quân.
Ngũ hồ tứ hải không lưu lạc,
Mặt địa cầu ta vốn định chừng.
Nam xa: tích Ngô Sĩ Liên đi sứ. Việt đảnh: là lư đảnh để thờ Hoàng tộc.
THI :
Hòn đảo nầy đây trước nhốt tù,
Mà nay làm khám khảo thầy tu.
Quả như oan nghiệt vay rồi trả,
Thì lũ Tây man, Nhựt bổn trừ.
(Đức Ngài liền nói với quí Chức sắc chung khổ rằng : Chúng ta sẽ về nước một ngày gần đây).
Tiếp sau có hai câu nho :
Vân tróc đằng phong phi yểu yểu,
Triều tri tẩu bá khứ bôn bôn.
Thích nôm :
Cuồn cuộn mây đưa theo lượn gió,
Ồ ào sóng rượt chụp khuôn thuyền.
THĂNG.