Trích một đoạn trong
KHÁI NIỆM VỀ VŨ TRỤ QUAN & NHÂN SINH QUAN
TRONG ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ
của DÃ TRUNG TỬ.
Con người cùng chung một đấng cha lành nên trong quan hệ gia đình tuy có phân ra đẳng cấp cha mẹ, anh em,vợ chồng, con cái, cháu chắt, đó là nói về mặt thể xác phân ra nhiều thế hệ tiếp nối nhau để duy trì nòi giống, nhưng đứng về mặt linh hồn mỗi người đều có một sứ mạng ngang nhau đó là phụng sự cho cơ tiến hóa .
Gia đình ban đầu là sự kết hợp của đôi vợ chồng, rồi dần dần có thêm con cháu và kẻ ăn người ở, từ đó gia đình là nơi hội tụ của nhiều linh hồn . Sự gặp gỡ này không phải ngẫu nhiên mà có mà là do nhân duyên của mỗi cá nhân, đến rồi đi trong thời gian dài hay ngắn để giúp đỡ nhau. Nên gia đình là một trường tấn hóa, mỗi thành viên đều có bổn phận nâng đỡ nhau để đạt đến sự toàn thiện .
Khi mỗi thành viên trong gia đình hiểu được chân lý, thì sự đối đãi với nhau sẽ mang một ý nghĩa, một sắc thái đạo lý đó là sự yêu thương, bình đẳng và tự do . Vì có thương yêu nhau, mới sẵn sàng hy sinh, chịu khó, chịu khổ để nâng đỡ nhau một cách tự nguyện, biết tôn trọng địa vị và nhân phẩm của nhau, tức là thừa nhận quyền bình đẳng giữa các linh hồn, tuy về mặt thể chất có chênh lệch nhau về đẳng cấp – tuổi tác và trình độ nhưng mỗi người đều được quyền sống đúng theo nhân phẩm của mình . Khi đã thừa nhận quyền bình đẳng của nhau thì mới sẵn sàng giúp đỡ nhau được tự do sống theo tánh phận của mỗi người để tấn hóa tùy theo căn cơ và nghiệp quả của họ, không bắt buộc kẻ dưới nhất nhất phải tuân theo những tín niệm của mình theo kiểu cố kéo cổ vịt ra cho dài và thu giò hạc lại cho ngắn theo ý muốn của gia trưởng, thì chỉ làm cho kẻ dưới đau khổ mà thôi.
Trong gia đình có được tình thương, bình đẳng và tự do thì sẽ không còn tình trạng đàn áp bóc lột lẫn nhau, mà gia đình là một tổ ấm cho trẻ thơ, là trạm dừng chân nghỉ ngơi cho trai tráng, là thành lũy nương náu cuối cùng cho tuổi già. Đúng là một trường tiến hóa cho mọi thế hệ .
Con người là một linh hồn bất tử, thọ mệnh từ Thượng Đế nên sự kết hợp giữa vợ chồng không phải là ngẫu nhiên mà đối với thiên cơ thì đây là một sứ mệnh .
“Cơ sanh hóa càn khôn đào tạo
Do âm dương hiệp Đạo biến thiên
Con người nắm vững chủ quyền
Thay Trời tạo thế giữ giềng nhơn luân “
(Kinh hôn phối)
Sự tác hợp vợ chồng còn do thiên ý :
“Ở trước mắt Hồng Quân định phận
Đạo vợ chồng đã xứng nợ duyên “
(Kinh hôn phối)
Con người tạo ra nhân duyên và nghiệp quả với nhau, chính do những nhân duyên đó mà Thượng Đế đã chọn hai linh hồn kết hợp với nhau tùy nhân duyên tốt hay đau khổ tức là duyên hay nợ, nếu người nào biết nắm cơ hội trong cuộc sống vợ chồng để học hỏi người đó sẽ lần đến chỗ toàn thiện . Vì không có sự giao thiệp nào hiến một cơ hội đặc biệt như tình vợ chồng để có dịp cho mình tìm hiểu người khác đồng thời để biết lấy mình .
Một khi con người đã nhìn nhận được mục đích cao siêu của sự hợp tác vợ chồng thì cuộc sống gia đình sẽ giúp cho mỗi người hoàn thành một thiên chức mới và những sự kiện xảy ra trong gia đình vui hay đau khổ cũng cho ta những kinh nghiệm để khám phá ra cái mới mẻ trong cuộc sống, nếu ta hiểu biết thì mặt nào cũng đều có lợi . Nên Socrate đã khuyên đệ tử rằng : “Nếu anh gặp vợ hiền thì anh hạnh phúc, nếu anh gặp vợ dữ thì anh sẽ trở thành triết nhân” .
Hai linh hồn kết hợp với nhau đều có một sứ mạng : sứ mạng kẻ làm chồng, sứ mạng người làm vợ, hai sứ mạng này ngang nhau không bên nào trọng bên nào khinh. Sự quan hệ giữa vợ chồng gặp nhau là để đền đáp, giúp đỡ cho mình đó là duyên hoặc để nhờ mình giúp đỡ, nhận lảnh sự đền đáp đó là nợ . Nên thế nhân hay nói rằng sự gặp gỡ giữa vợ chồng là do duyên nợ và cổ nhân cũng có câu: vô oan trái bất thành phu phụ . Nhưng dù cho duyên hay nợ, hạnh phúc hay khổ đau xảy ra trong gia đình mà hai vợ chồng hiểu biết được đạo lý, đối đãi với nhau trong sự kính trọng và thương yêu thì họa cũng chuyển thành phước, bất hạnh cũng chuyển thành hữu hạnh .
Tóm lại có thể nói rằng đạo vợ chồng là sự hợp tác giữa hai linh hồn để phụng sự cho thiên cơ .