Vendredi, 27 Août 1926—20 tháng 7 năm Bính Dần
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ VIẾT CAO ĐÀI
TIÊN ÔNG ĐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT
GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG
Chư môn đệ nghe dạy:
Trong ba Phái có Tam thập lục Thánh; tuy nay chưa đủ số ấy, nhưng đã đặng tám chín người rồi. Vậy phải chiếu y Bạch Ngọc Kinh, chư Thánh lập họ mình; tỷ như Lịch, Trung, Minh là chủ trưởng, chưởng quản đầu hết các phái thì là quyền hành thay mặt Thầy dạy dỗ các con, thì chẳng nói chi. Còn Trang, Kinh, Kỳ ba đứa phải lập họ là:
Trang Thanh,
Kỳ Thanh,
Kinh Thanh.
Hễ bao nhiêu môn đệ độ rỗi của mỗi đứa thì là họ hàng của mỗi đứa – hiểu à.
Chừng ấy về đến Bạch Ngọc Kinh thì gia tộc mỗi đứa đều phân biệt; nếu chẳng độ rỗi thì về với hai tay không.
Còn chư môn đệ đã lập Minh Thệ rồi, ngày sau tùy âm chất mỗi đứa mà thăng hay là tội lỗi mà giáng; song buộc mỗi đứa phải độ cho đặng ít nữa là mười hai người.
Hàng phẩm Nhơn tước đạo đức các con nó trùng với hàng phẩm Thiên tước của các con.
Ngôi thứ Thầy đã sắp sẵn, các con rán đoạt thủ địa vị mình. Trước qua sau tới, liệu mà tu hành.
Thầy khuyên các con một điều là: Đừng tưởng lầm tước phẩm Thiên đạo Thầy đem cho ai cũng đặng. Cửa Bạch Ngọc Kinh chẳng phải ai vô cũng đặng. Mỗi đứa con đều có tên trong Thiên thơ cả, chức phận cũng đã tiền định, chớ chẳng phải tước hàm trần thế dâng cho kẻ lễ nhiều.
Nếu Thầy làm đặng vậy, Đạo phổ thông rất lẹ; ngặt gia tài mỗi đứa đều có phần, Thầy không phép lấy cho kẻ khác; trừ ra đứa nào chê bỏ thì mới đặng tùy ý Thầy định đoạt mà thôi.
Trang – Thầy khen con.
Kinh – Thầy khen con.
Bản – Thầy thương yêu con.
Giỏi – Thầy sắp đặt ngôi thứ cho con.
Tương – Thầy trông cậy nơi con.
Tạ – Thầy giao khổ bịnh nhơn sanh cho con; Thầy lấy nhà con làm Thánh Thất của Thầy.
Học – con khá nghe lời dạy dỗ của mấy anh con mà hành bổn phận.
Hương – con phải rán hết sức con. Thầy vùa giúp con.
Trước – con đừng mờ hồ hoài vậy nghe!
Nghĩa – Thầy sẽ trọng dụng con.
Đức – Thầy sẽ giao Trung Kỳ cho con mở Đạo.
Tràng – từ đây con phải nhớ hoài hình phạt con đã chịu rồi đó nghe!
Các con phải giữ hạnh mà truyền Đạo ra cho chóng, con thế nào Thầy cũng thế ấy. Khi thị các con tức là khi thị Thầy, mà khi Thầy thì chưa phải dễ. Các con nói đạo cho mỗi kẻ. Nghe không tùy ý.
Thầy nói cho các con nghe: Nếu kẻ nào biết hiểu Thánh ngôn của Thầy nơi miệng các con mà tỉnh ngộ, thì số hằng sống nó vốn còn, còn chẳng thì thôi, để cho chúng nó theo Tà Quái.
Đạo là quí, của quí chẳng bán nài; các con đừng thối chí. Thầy ban ơn cho phái phụ nữ.
Các con cũng vậy, rán lo phận sự. Thầy ban ơn cho mỗi đứa.
Phụ ghi: Thứ sáu, 27–08–1926 (âl. 20–07–Bính Dần)