Mercredi 29 Septembre 1926—(23–8–Bính Dần)
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ VIẾT CAO ĐÀI
GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG
Thầy dạy chư môn đệ một lần cho mà hiểu và nhớ hằng ngày.
Nhiều đứa đi truyền đạo mà trong lòng kính sợ kẻ thọ giáo. Thầy hỏi: Phải nghịch chơn lý chăng?
Phải các con há!
Kẻ dốt mà dạy người dốt thì cả hai dầu nói tới tận thế cũng còn dốt.
Lại thấy kẻ dốt ấy kích bác, trở lại chịu thiệt rằng: “Đạo mình là lầm lạc”. Người truyền đạo dường ấy có sai chánh lý chăng?
Phải – Các con há!
Chẳng khác nào người ngồi nhà thấy kẻ mắc mưa ướt mình, nhảy ra che cho ướt, lại khen rằng mát thì muội lắm đó.
Vậy Thầy lại thấy một bọn môn đồ, khi đến nói đạo với kẻ nào, thì thẹn thuồng, ái ngại; phải nghịch chánh lý chăng?
Phải, thiếu tư cách đã đành. Mình vì chữ thiện mà dạy người thì giá trị mình đã cao thượng rồi, mà còn thẹn nỗi gì?
Chẳng khác nào một đứa bé bị chửi, sợ nhục lại rán chửi lại cho bằng, té ra bị nhục hơn nín đặng nghe luôn nữa.
Thầy lại thấy nhiều đứa chưa hiểu thấu huyền diệu là gì, bị người chê rồi về còn biếm nhẻ nữa. Phải nghịch chánh lý chăng?
Trong phần đông các con, nhiều kẻ ấy.
Thầy khuyên các con nhớ hoài rằng: Thầy của các con là ông Thầy Trời; nên biết một ổng mà thôi, thì đủ, nghe à!
Ngôi vị Bạch Ngọc Kinh chẳng ưa chứa kẻ hung hăng mà lạ một điều là kẻ hung hăng đạo đức thường phá cửa lún đặng vào, địa vị phần nhiều đoạt bởi kẻ ấy.
Các con hiền mà dữ, các con yếu mà mạnh, các con nhỏ nhoi mà là quyền thế, các con nhịn nhục mà các con hành phạt; cử chỉ các con khá tập sao cho nghịch với cử chỉ thế tình, thì là gần ngôi Tiên Phật đó.
Phụ ghi: Thứ tư, 29–09–1926 (âl. 23–08–Bính Dần)