Tây Ninh, 5 Février 1927 (4–1–Đinh Mão)
THÁI BẠCH
Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội, chư chúng sanh, hảo hội hiệp. Thảm cho nhơn loại, khổ cho nhơn loại!
Đời quá dữ, tội tình ấy, hình phạt kia, cũng đáng đó chút. Lão đã vì thương yêu nhơn sanh, hội mười ngày nơi Bạch Ngọc Kinh cãi cho qua nạn nhơn loại, nhưng luật Thiên điều chẳng dễ chi sửa đặng. Nạn tiêu diệt hầu gần, hết chém giết lẫn nhau, tới buổi bịnh chướng sát hại. Lão thấy hình phạt phải châu mày, nhưng ôm lòng rán chịu, lạy lục khẩn cầu; chư đạo hữu đâu rõ thấu, ngơ ngơ ngáo ngáo như kẻ không hồn, thấy càng thảm thiết. Lão tưởng chẳng cần phải nói chi một nước nhỏ nhoi, đã đặng danh Thánh Địa là nước Nam nầy, mà Lão xin không đặng tội cho thành Sàigòn, Chợlớn, Giađịnh, Huế, Hảiphòng, Hànội thay, thảm! Thảm! Thảm!…
Phụ ghi: 05 Février 1927 (04–01–Đinh Mão)