Chư Thiên-phong là người đã thọ lãnh một trách-nhậm rất lớn lao để phổ-thông Thiên-Đạo. Người ngoài cho Đạo mình chơn chánh cùng chăng là do nơi cử-chỉ hành-động của người làm đạo. Vì vậy nên người đi truyền Đạo cần nhứt phải giữ cho tròn phận sự của mình, một là làm sao cho sáng Đạo Trời, hai nữa để làm gương cho đoàn em bắt chước.
Người đi truyền Đạo cần phải đủ tư-cách tu-hành thì nhơn tâm mới phục.
1. Thuyết Đạo
Mỗi lần thuyết Đạo, cứ theo chánh lý giải bày, chẳng nên tôn trọng Đạo mình thái quá mà mục hạ đến Tôn-Giáo khác; chẳng đặng luận bàn quốc-sự; chẳng đặng bày điều huyễn hoặc làm cho náo động lòng người cùng mất cuộc trị bình trong nước; chẳng đặng dùng thói dị-đoan mê-tín mà mê-hoặc lòng người. Trong khi thuyết Đạo, nếu ai kích-bác mà dùng lời khiêm-từ tao nhã, mình cũng nên giữ lấy thái-độ ôn-hòa mà đối đáp, trừ ra kẻ nào vô lễ thì mình phải nhịn mà làm thinh, song chẳng nên hờn giận.
2. Khai Đàn
Khi đến khai đàn làm lễ thượng trang cho người mới vào Đạo, trước hết phải xem coi cuộc sắp đặt nơi Thiên-bàn có nghi-tiết và tinh-tấn chăng? Nghi-tiết phải sắp đặt theo cách thờ phượng của Đại-Đạo Tam-Kỳ Phổ-Độ; chư Thiên-Phong chứng đàn không đặng phép tự chuyên canh cải nghi-tiết theo ý muốn của mình. Chẳng nên để cho đàn-chủ tốn kém tiền chi vì mình hết. Chẳng đặng phép thâu góp tiền chi của ai cả; dầu ai muốn gởi tiền cúng về Thánh-Thất hoặc là nhang đèn cũng chẳng đặng lãnh thế (ai hảo tâm đến Thánh-Thất mà cúng); như vậy mới tránh khỏi hiềm nghi dị-nghị. Chức-sắc hành Đạo mà giữ đặng cử chỉ minh chánh như vậy, không những là chư Tín-Đồ tùng phục, mà người ngoại Đạo trông vào cũng chẳng lời chi bác bẻ.
Mỗi lần khai đàn, chẳng nên nhóm quá số hai mươi người, trừ ra khi nào có phép quan cho thì mới nên nhóm nhau đông-đảo.
Hành Đạo mà giữ tròn phận sự, biết kiêng phép Nước, biết giữ luật hình, thì quyền tự-do tín-ngưỡng của mình mới không ai phạm đến.