Phương Châm Hành Đạo

V. PHẢI NĂNG HẦU ĐÀN


Vào Đạo rồi, chớ nên lầm tưởng rằng nhà mình có lập vị thờ Thượng-Đế, mỗi bữa cúng tứ thời là đủ; cần chi phải đến Thánh-Thất hầu đàn vì đâu cũng Thầy vậy.

Nghĩ như thế rất sai. Thánh-Thất là nhà thờ chung lập ra cho chư Đạo-hữu tới ngày sóc vọng (1) tựu đến, trước là dưng đại lễ cúng Thầy cùng nghe thuyết Pháp, sau nữa là có dịp cho mình hội hiệp nhau để luận bàn đạo-đức cùng xe chặt mối tương thân.

Thánh-Thất lại là nơi biểu-hiện nền chơn Đạo của Đấng Chí-Tôn. Do đó mà nhơn-sanh mới biết cách hành đạo cùng cách sắp đặt đạo-nghi niêm-thức của mình ra thể nào; do đó mà Đạo mới dễ phổ-thông. Cho nên ngày sóc vọng chư Đạo-hữu nơi nào cần đến Thánh-Thất nơi đó hầu đàn cho đông đảo, thì Đạo mới ra vẻ thạnh hành. Nếu mỗi người cứ nói ở nhà cũng có Thầy, rồi nhà ai nấy cúng mãi, thì Thánh-Thất tất phải bỏ không, ấy có phải là điều đại quan-hệ cho nền Đạo lắm chăng?

Có người lại lầm tưởng rằng hễ nhập-môn nơi Thánh-Thất nào cứ hầu đàn nơi đó, còn mấy Thánh-Thất khác không cần phải đến. Xin phải biết rằng Thánh-Thất nào cũng thờ một Đấng Chí Tôn mà thôi; Thánh-Thất nào cũng là Thánh-Thất chung của Đạo, chớ không phải của riêng ai mà phòng nói Thánh-Thất nầy Thánh-Thất nọ. Giả sử như khi trước chỗ mình ở chưa lập Thánh-Thất, mình phải nhập môn nơi khác. Nay chỗ mình có Thánh-Thất rồi, mình nên hầu đàn chỗ mình cho tiện hơn, một là khỏi mất công đi xa, hai là khỏi tốn tiền lộ phí.

Còn các Thánh-Thất khác ở xa, như mình có dịp đi đến, lẽ cũng nên ghé vào, một là làm lễ Đấng Chí-Tôn, hai nữa cho biết chư Đạo-hữu nơi đó.

Tóm lại, vào Đạo rồi cần phải năng đến Thánh-Thất hầu đàn trừ ra khi bận việc nhà, mới nên vắng mặt.

(1) Thánh-Thất một tháng tới hai kỳ đàn lệ.



Viết bình luận...