22–1–1927
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ VIẾT CAO ĐÀI
GIÁO ĐẠO NAM PHƯƠNG
Tr… Hiền đồ. Trương Thiên phục Thầy trấn Thần, con đặng phép mặc hầu Thầy; còn N… đợi y phục rồi, sẽ trấn Thần luôn.
Th… nghe Thầy:
Gội nhuần đức trước rạng thôn lân,
Đạo Thánh dìu chơn bước khởi lần.
Cội bá chờ khi về Cực Lạc,
Màu thiền ấy buổi nhuộm đai cân.
Tranh khoe nguyệt rọi làu sông Vị,
Mây tỏa sương phơi bạc đảnh Tần.
Thành dạ trau gương sanh chúng độ,
Thuyền kề gió lướt, thoát mê tân.
Tr…, Thầy rất đẹp lòng đặng môn đệ ái kính như các con yêu dấu nơi Thánh Địa nầy; đường tân khổ lắm vày vò buổi an nhàn đâu kẻ hưởng, tuồng thế cũng gay go, mà bước trần càng khốn đốn.
Sanh ra phận làm người, đã mang vào mình một trách nhậm đặc biệt, phải gắng sức làm cho hoàn toàn, hầu chờ buổi chung qui, tương công chiết tội, tiêu quả tiền khiên mà nâng mình vào địa vị cao thượng hơn phẩm vô vị chốn sông mê nầy.
Thắm thoát ngày tháng thoi đưa, bóng thiều quang nhặt thúc, sen tàn cúc rũ, đông mãn xuân về, bước sanh ly đã lắm nhuộm màu sầu, mà con đường dục vọng chẳng còn biết đâu là nơi cùng tận. Lợi danh xạo sự, chung đỉnh mơ màng, cuộc vui vẻ chẳng là bao, mà chốn đọa đày chen chẳng mãn. Nỗi đau thương bề ấm lạnh, nào tiếng khóc đến câu cười, co duỗi, duỗi co, dở bước đến cảnh sầu, thì thấy chẳng lạ chi hơn là mồ hoang cỏ loán, đồng trống sương gieo, thỏ lặn ác tà, khách trần nào ai lánh khỏi! Đạo mầu tìm đến, lấy hạnh đức giồi tâm, mượn nâu sồng lánh thế, càng dìu sanh chúng, càng bước, bước càng cao, lên tột mây xanh vẹt ngút trông vào cảnh cực lạc an nhàn, non chiều hạc gáy, động tối qui chầu, ấy là khách Tiên gia, lánh khỏi đọa luân hồi nơi cõi thế vậy. Mau bước gắng tìm đường, kẻo rừng chiều bóng xế, chúng sanh khá biết cho.
Thăng.
Phụ ghi:
Lịch Việt Nam. Ấn bản 1–3. Nguyễn Duy Thức biên sọan, Holly Ngô cập nhật dựa theo công thức của Fung F. Lee và Ricky Yeung. Hội Chuyên Gia Việt Nam 1995–1996: 22–01–1927 nhằm ngày 22–01–1927 (âl. 19–12–Bính Dần).