Thánh Ngôn Hiệp Tuyển II

67. Thánh giáo của Chí Tôn dạy gắng trau giồi đạo đức để thắng tà quyền.


Giờ Sửu 23–3–Canh Ngũ (21–4–1930)
Tái Cầu

THẦY, các con

Tr…! Thầy lập nền Đạo nầy ra là do nơi Thiên thơ, lại cũng có lòng từ bi để vớt cả mấy chục triệu nguyên nhân lớn lao trở hồi cựu vị. Thầy biết có những chơn linh vì lãnh mạng tá phàm mà dìu dắt các con của Thầy, nên chẳng nại công lao nhọc, yêu cầu cùng Tam giáo nới tay cho Thầy cứu rỗi các con.

Than ôi! Công trình Thầy và các Đấng Thiêng Liêng thì nhiều mà tấc thành của mỗi con thì không đặng mấy; nhiều phen sống khổ, muốn chìm đắm các con, mà Thầy phải sợ cho đến nhăn mày khổ lụy. Thấy vậy chẳng đành, Thầy phải sửa cải Thiên cơ mà để cho mỗi đứa được có ngày giờ và thế lực mà dìu dắt nhau cho tròn phận sự; nhưng rốt lại tà quyền cũng lấn lướt chất Thánh, bước tục dẫn chơn phàm; Thầy rất đau lòng mà dòm thấy con cái liếu xiếu bị lầm vào đường tà quái.

Đứa thì mê tài, đứa thì ham cận sắc, đứa bị biếm vào lối lợi quyền, đứa bị xô vào nơi thất đức. Mỗi đứa mỗi nẻo, đều quăng sạch chất thiêng liêng, lầm lủi đưa tay theo mấy mươi động.

Hại nữa, là các con lại bị nó tàng ẩn, xô cho dang nhau bứt nghiến tình đoàn thể, chặt lìa dây liên lạc; giành xé cắn rứt nhau, như kẻ khác nhà, gà riêng ổ; cho đừng có thế lực chi, mà kình chống với chúng nó; rồi rốt cuộc lại thì các con phải lần lần bị manh mún phân chia, sa vào hang sâu vực thẳm.

Thầy tưởng để cho các con lo liệu giành giựt đương cự với chúng nó; nhưng dòm Thiên thơ thì tám phần mười đã sa ngay vào chơn của quỉ vương vày đạp; mà lại phần đông các con là bậc phẩm cao, chức trách trọng hậu. Thầy phải ép lòng chịu tư vị với các con, mà thố lộ một ít. Vậy nên biết mà kềm sửa bước đường, đặng cứu chữa căn bịnh cho nhau, và ngăn ngừa bước đường cho những đứa sẽ đến.

Tà đã thắng chánh, thì con làm thế nào đương cự cho kham. Con là đứa Thầy đã tin cậy hồi mới ban sơ; tuy bước đường cũng lắm lúc sai lầm, nhưng nhờ các Đấng Thiêng Liêng thương mà chỉ dẫn; nên bước vừa trờ tới kịp lúc trở ra. Thương hại thay cho nhiều đứa khác, quyền chưa từng nắm, của chưa đặng cầm, sắc chưa từng gần, lợi chưa từng thấy; bị lũ quái tùy Thiên thơ, đem treo trước mắt, mà phải lầm lủi bước đường; chơn linh quí hóa kia mắc lẫn với xác phàm, mà phải chịu muôn đời chìm đắm.

Đạo tuy cao, song nên biết sức quỉ cũng chẳng hèn; nếu không ngăn ngừa, dằn lửa nóng trong tâm thì lửa Tam Muội của Quỉ vương đốt cháy. Con khá hiểu lời Thầy, và nên biết rằng, nếu con chẳng dụng quyền lực của Thầy ban cho con mà đương cự dìu dắt các em, thì một ngày kia nó dẫn đi lần hồi hết; rồi còn một mình, như chim lẻ bạn, như phụng lạc bầy; gặp cơn giông tố kia cũng chẳng sức gì đởm đương cho khỏi sa nơi hắc ám. Chừng ấy thì thế giái phải tạo lập lại, sụt các con cho đến địa cầu bảy mươi hai đặng chờ lúc thiên niên đày vào Nghiệt Cảnh. Nên biết trách nhậm rất nặng nề, nếu chẳng kham, thì con đường thiêng liêng kia đâu an vị được.

B…! Thầy đã lấy ân huệ ban cho con, rất xứng đáng, cái ân huệ ấy là tấm sắt hộ tâm; sao chẳng giữ gìn trọng trách, làm cho chinh lòng nhau. Chưởng Đạo Kim Biên lãnh mạng Thầy mà dìu dắt; hễ có một bực trổi hơn, thì con đường phải gay trở thêm. Nếu cái nhẫn kia chẳng đặng để đứng đầu, làm cho nó phiền, trả chức lại, cũng như Lý Bạch ngày nọ thì mong chi đi cho cùng bước.

Thầy thấy Thiên thơ mà đau lòng, nên mấy lời nầy là lời chót thiết yếu chung; nơi đây cũng vậy, mà Kim Biên cũng vậy, khá chung lo mà gỡ rối, nghe!

Thầy ban ơn cho các con.

Thăng.



Viết bình luận...