Ngày 12–5–Canh Ngũ (8–6–1930)
NHÀN ÂM ĐẠO TRƯỞNG
Hỉ chư đạo hữu, chư đạo muội,
Bần Đạo vâng Đức Chí Tôn đến tỏ cùng chư đạo hữu yêu dấu ít lời.
Bần Đạo rất buồn cho nhơn sanh, chưa kịp nương bóng Đạo, để đến đỗi ngày nay Thiên điều đã cận, nên biển khổ phải chịu đắm chìm, khó mong siêu rỗi đặng. Cũng nơi Thiên tai, ách nước, nhưng rất đau lòng dòm thấy muôn ngàn nhơn loại lặn hụp chới với nơi vực thẳm hang sâu kia, mà con thuyền Bát Nhã cũng còn sóng dập gió dồi, linh đinh trên biển khổ, sông mê, khó vớt người bị đắm.
Nền Đạo thung dung được đứng sững trên cõi Việt, mà đùm bọc che chở những kẻ hữu phước, hữu phần, nếu dần dà chẳng tỉnh ngộ, mà un đúc cho cứng như khối tinh thần, để nay trở bước, mai đổi đường, thì mảnh xác phàm tục kia, tránh sao khỏi lối tan tành ra tro bụi.
Bần Đạo khuyên khá hết dạ kỉnh thành, mà vọng ngưỡng nơi Đấng Chí Tôn, thì con đường được thung dung đằm ấm, chí ư đem họa cỏn con biến đổi trong gia đình, mà so sánh trành tròn với đức háo sanh của Tạo hóa, thì đường đạo đức minh quang, thế nào trông trờ bước tới nữa, mà vẹt ngút mây xanh trông vào cảnh tự tại.
Vào nơi đạo đức rồi, dầu cho phải cắt ái ly gia, chia tình xẻ nghĩa, máu thịt đoạn ly, mà làm cho tròn trách nhậm xứng đáng của mình, để hiến thân chuộc sanh mạng cho muôn ngàn kẻ đồng bào, thì cái đau đớn thường tình, sự khổ tâm ở thế kia, đau khổ nào có tiếc. Ấy là cử chỉ của các bậc Thánh trước, tìm mối chơn đạo như thế, chư đạo hữu nên ghi.
Thăng.