Ngày 15–7–Giáp Tuất (1934)
CAO THƯỢNG PHẨM
… … …
Hồi em còn ở thế, sức giận của em đến đỗi, nếu em được thiêng liêng vị tức cấp, thì có lẽ cây quạt của em đã đưa họ trụm vào phong đô không sót một ai. Nhưng chừng bỏ xác phàm, được nhãn huệ quang rồi, em lại thương đau, thương đớn, dường như sợ cho họ sái đường lạc nẻo, thì phải mất một bạn thiêng liêng rất quí trọng vậy, thành thử phải dìu dắt chiều theo tâm phàm họ cao thấp mà sửa từ bước, độ từ chặng. Mà nếu rủi dìu họ không được, thì phải tận tụy với trách nhiệm làm thế nào cho họ đừng sa đọa phong đô để cầu với Tam Giáo Tòa, cho tái kiếp mà chuộc căn quả.
Thế, anh có vì việc nhỏ nhen vô vị mà nỡ ngó Đạo chinh nghiêng à! Trách nhậm là trách nhậm, cá nhân là thứ chi, phải biết nguồn cội là gốc, thì mới tránh khỏi thường tình đặng. Các Đấng Thiêng Liêng đã thường nói: Lợi danh thường tình là nhỏ, danh giá Đạo là trọng. Đãi người một bực, bất kể tên gì, chịu thiệt thòi mà làm phận sự. Trễ nải của bước Đạo thế nầy, thì Thầy có khổ tâm khai Đạo cho chúng ta độ rỗi sanh linh đâu. Sự trễ nải là sự phàm tâm của ta, anh cũng cần nên đoạn khổ cho người. Chớ nên tạo khổ cho ai, đường đời là bến sông mê, thoát mê thoát khổ được, ai lại còn mang đeo thằng phược vào mình mà để cho loạn tâm mệt trí về nơi đó, chẳng uổng kiếp sanh lắm ru?
Thăng.