Đêm 2-7-Canh Dần (dl 15-8-1950)
Phò loan : Luật Sự Hưởng – Luật Sự Nhung.
Hầu đàn : Thừa Sử Hải, Luật Sự Ảnh, Đôi, Khỏe, Truyền Trạng Phước, Giáo Sư Ngoạn, và Chức sắc HTNG.
Chưởng Đạo NGUYỆT TÂM CHƠN NHƠN
Bần đạo chào các em.
Hôm nay các em nơi Hội Thánh Ngoại Giáo muốn cầu hỏi về việc trở về hành đạo nơi Tần quốc, Bần đạo cũng cho các em hay rằng : Lịnh của Đức Hộ Pháp là lịnh của Chí Tôn, vậy các em hãy khá tuân nơi người mà trở về hành đạo hầu cứu vớt nhơn sanh nơi đó.
Các em cũng đã hiểu hiện tình nơi Tần quốc thật là rối ben. Vậy các em khá mau trở về thức tỉnh hầu dẫn nhơn sanh cùng Chức sắc, Chức việc nơi đó đi theo đúng với khuôn viên luật pháp, vì nơi đó là nơi địa đầu để phổ thông giáo lý ra ngoại quốc.
Em Giáo Sư Ngoạn, em khá dìu dẫn đoàn em nơi Tần quốc nghe. Em nên luôn nhắc nhở đoàn em của em đi cho trúng nhịp đó. Em khá phân giải cho mấy em của em được hiểu rõ quyền năng vô biên mà Chí Tôn đã để tại mặt địa cầu nầy. Bần đạo cũng mừng cho em chút ít, vì em đã có lòng lo cho Tần quốc. Bần đạo để lời khen đó. Vậy em khá nhớ lời Bần đạo dặn đa.
Kế Bần đạo cho các em một bài thi hầu noi theo mà gìn giữ :
THI :
Tận thế Trời khai mối Đạo huyền,
Thiên thơ xây chuyển lượng vô biên.
Nhơn sanh đồ thán cơn binh lửa,
Thế giới thương đau nỗi lực quyền.
Đạo đức giồi mài ai khá gắng,
Tâm tình tu sửa kẻ đâu thiềng.
Mộng đời mở mắt hai tay trắng,
Nắm mối nhơn luân sạch não phiền.
Đó, các em khá nhớ lời lẽ và ý trong bài thi.
Thôi, Bần đạo xin kiếu. THĂNG.
TÁI CẦU : Phò loan : Luật Sự Hưởng và Khỏe
CAO THƯỢNG PHẨM
Bần đạo chào các em.
Đêm nay các em nơi Hội Thánh Ngoại Giáo muốn cầu hỏi về việc trở về hành đạo nơi Tần quốc. Lúc nãy, Đức Chưởng Đạo đã dạy các em nhiều rồi, giờ Bần đạo chỉ dặn thêm ít điều về đạo đức.
Các em cũng dư hiểu rằng các giáo lý từ xưa đã bị thất kỳ truyền là tại môn đồ của họ không chịu đặt mình trong khuôn viên luật pháp của giáo lý ấy.
Nếu một thời kỳ mà một giáo lý đã thất chơn truyền thì đem đến cho nhơn sanh biết bao tang thương biến đổi !
Cũng vì lẽ ấy mà nay Đức Chí Tôn giáng trần lập Đạo, lại chia hình thể của Ngài ra hai phần để có phương kềm thúc nhau trên bước đường lập vị.
Phần Cửu Trùng Đài chuyên về mặt giáo hóa nhơn sanh, còn phần của Hiệp Thiên Đài thì lo về mặt luật pháp để bảo thủ chơn truyền của Đạo. Nhờ đó nền Thánh giáo của Đức Chí Tôn khỏi phải qui thành phàm giáo.
Cũng vì lẽ quyền hành riêng biệt ấy mà khiến cho hai bên thường có phản khắc Đạo quyền, bởi tánh phàm thường hay có phạm những lỗi lầm mà chẳng chịu phục thiện, đặng cải sửa cho trở nên tận thiện. Các em đâu hiểu rằng, Chí Tôn giao quyền sửa trị Chức sắc, Chức việc và toàn đạo nam nữ cho bên Hiệp Thiên Đài là Thánh ý của Đức Chí Tôn muốn dùng hình phàm đặng làm cho giảm bớt tội vô hình. Nếu ai chẳng thận trọng để cho phạm vào luật pháp mà chẳng chịu pháp sửa trị của Hiệp Thiên Đài thì rất uổng cho một kiếp tu mà không trọn phận, và đến khi rời bỏ xác phàm rồi làm sao có cơ hội lập công nữa ! Mà một khi không lập công quả được nữa thì tội án đã phạm làm sao chuộc được. Rồi mãi bị trầm luân khổ hải đời đời kiếp kiếp.
Vậy các em khá nhớ lời Bần đạo dặn mà giữ mình cho trọn phận trong lúc Tam Kỳ Phổ Độ nầy.
Thêm nữa, các em nên nhớ :
Hễ khi các em đã vô tình hay cố ý mà phạm vào luật pháp thì hãy vui vẻ để cho luật pháp sửa trị đặng khỏi vướng tội vô hình.
Còn những người được lịnh Hiệp Thiên Đài để sửa trị các em là những người ơn của các em, chớ không phải người thù theo tánh phàm của nhơn sanh đã tưởng.
Thôi, có bấy nhiêu lời Bần đạo căn dặn thêm, các em ráng lập tâm mà ghi nhớ mỗi ngày đa nghe.
Bần đạo xin kiếu. THĂNG.