Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển III

92. NHÀN ÂM ĐẠO TRƯỞNG


VP. Trung Tông Đạo, 19-2-Ất Mùi (dl 12-3-1955)

NHÀN ÂM ÐẠO TRƯỞNG

Mừng chư Thiên phong và các em.

Bao năm lăn lóc cửa từ bi, chỉ mong nước nhà trụ thành một nền Quốc Đạo để cứu khổ con cái Đức Chí Tôn. Vậy tình thế đã hiển nhiên, ngọn cờ cứu khổ của nhơn loại không ngoài Đạo giáo.

Nghe Thi văn :

Nương thần bút cứu an lê thứ,
Nắm từ bi gìn giữ trong ngoài.
Rạng danh một Đấng Cao Đài,
Chư hiền sẽ gặp nhiều ngày phước duyên.

Duyên hạnh ngộ giữ nguyên Đại Đạo,
Nét khéo khôn hoài bão đắn đo.
Đường Tiên vẹn bước lần dò,
Đỡ nâng cho vững cơ đồ nhà Nam.

Nam Thiên đã rạng danh đạo giáo,
Cõi Trung châu lũ cáo chia phần.
Đôi đường vật chất tinh thần,
Rồi đây sẽ rõ một phân một quyền.

Quyền do đức giáo dân qui thiện,
Mặt huyền linh biến chuyển đạo mầu.
Tu thân chớ nệ cao sâu,
Thánh đường là nẻo đáo đầu căn xưa.

Xưa luyến thế nay gìn Đạo cả,
Quán trần gian chớ khá cơ cầu.
Cho hay lập quốc cao sâu,
Lọc lừa Thánh đức diệu mầu Hóa Công.

Công với quả phân đồng tiền kiếp,
Đạo ấy nguồn ráng hiệp tinh anh.
Chung tâm bền vững chữ lành,
Mai sau chung đứng một thành Càn Khôn.

Càn Khôn đặng rạng danh khắp chốn,
Chẳng uổng công lăn lộn cơ đời.
Bể trần sóng bủa chơi vơi,
Khá thương cảnh khổ đua bơi khách trần.

Trần thế tạm trau gương cho sạch,
Để đợi ngày vui tách bến mê.
Cho hay đường chánh ráng về,
Chung nhau lập đức đặng kề tòa sen.

Sen Quốc Đạo vẻ vang thơm tiếng,
Giữ chơn linh đặng kiến Như Lai.
Vùng Nam đất Việt an bày,
Thung dung là phận đợi ngày rạng danh.
Trăm năm giữ một tấc thành.

Thôi, để tỏ riêng về mấy em đi Trung phần vẫn để tâm cầu xin chỉ bảo. Nếu là một Thánh thể mang Thiên tước vào mình thì trách nhậm dầu đi đến đâu chông gai hiểm trở, vẫn có các Đấng hộ trì, công nghiệp đầu tiên sẽ đặng trọn hưởng. Vậy mấy em cứ tiến sẽ thành công, nhưng sự khó khăn phải dè dặt cho lắm thì hay. Không sao mà nhọc tâm lo lắng. Xin kiếu. THĂNG.



Viết bình luận...