Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển III

99. BÁT NƯƠNG


Giáo Tông Đường, 4-12-Ất Mùi (dl 16-1-1956)

BÁT NƯƠNG

Em xin chào hai anh Bảo Thế và Tiếp Pháp, chào mấy em hôm nay. Em đến chẳng có chuyện chi lạ đáng nói, nhưng hai anh để em nói chuyện thiên hạ coi có được không ?

Kể từ buổi kết tập nơi chốn bào thai, mỗi đơn vị nhơn loại đã phải chịu ảnh hưởng của nợ tiền khiên là công chuộc quả của các bậc tiến hóa từ kim thạch đổ lên, rồi từ khi chào đời lại còn thêm nặng nợ xã hội nhơn quần, cho đến lúc trưởng thành thì lại thêm quả nghiệp. Như vậy thì mỗi kiếp sanh đã nặng nợ của nghiệp tạo vật dẫy đầy, mặc dầu là chưa làm chi nên tội. Đó là định nghiệp của một kiếp.

Nếu lấy lý mà suy nghiệm thì cả một kiếp sanh đã phải chịu ơn tấn hóa của Hóa nhơn, rồi lại chịu ơn cấp dưỡng của đồng loại, cả hai cái ơn đó nếu biết được thì chỉ trả trong một kiếp, bằng không biết thì phải luân chuyển cùng đà sanh hóa mà thôi. Đó là nói về nguyên quả.

Còn nói về nghiệp quả thì phải chịu nợ của kẻ đã phải hy sinh kiếp sống, ấy là sự nhờ vả lẫn nhau trên đường sanh nghiệp. Đã được tận tường về lý thì còn nên kiếm ra lẽ đặng trả cho xong thì sẽ thấy mảnh thân phàm chẳng phải đến thế cho một cá nhân, mà là vì sự liên đới của nhơn loại.

Bởi cớ chẳng một cá nhân nào được quyền sống cho đơn vị, mà trái lại là phải đem kiếp sống ra phụng sự cho toàn thể, hoặc bằng lối nầy hay phương khác. Rồi lại cũng nên nhớ là nghiệp quả trong sự cấp dưỡng của đồng loại về cái ăn, đồ mặc, chỗ ở, thì chẳng nên lấy của mà nói rằng trừ công, mà phải lấy Thiên ý chơn chánh để phụng sự hầu cứu an cho người khổ. Đó là lẽ Đạo vậy. Trong cửa Đạo hằng xảy ra lắm nỗi éo le biến động, ấy cũng bởi chưa hiểu thấu lý, không tìm ra lẽ mà khiến cho cơ cứu khổ chẳng được thành hình nên Chánh giáo còn phải mờ tướng. Lấy lý mà suy, đem lẽ đặng nghiệm thì xác thân phải là vật hy sinh trên đường thế sự. Vì đó mà cả con cái Đức Chí Tôn còn nhiều nghiệt quả, bởi chưa hiểu thấu. THĂNG.



Viết bình luận...