Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển III

86. LS HOAI – KHAI PHÁP – NGŨ NƯƠNG


Đêm 2-2-Giáp Ngọ (dl 6-3-1954). Lúc 22 giờ 30.

NGỌC HOAI THANH

Chào các bạn. Từ lâu tớ vẫn mãi bận việc nên ít khi đặng hội ngộ cùng nhau trên bước đường Đạo và đời mà hôm nay màn đời lắm éo le gay cấn, làm cho cơ Đạo phải có một vai tuồng quan hệ mà nêu gương chánh nghĩa để cho đời tôn sùng. Sự quí báu ấy tương lai không bao giờ nơi mặt thế được trọn vẹn như nền Đạo hôm nay. Đây sẽ tới một dịp may ít có mà nó sẽ đưa đến cho các bạn, sự vui mừng mà phải nặng nhọc và khổ thân rồi mới dìu dẫn nhơn sanh. Họ kính mến là vì đó là Đức Chí Tôn đã sắp sẵn nơi Ngọc Hư Cung từ thử, sẽ thay chiều nên có một lúc vui buồn lẫn lộn. Các bạn nên nhớ rằng : Hễ buồn bao nhiêu thì vui bấy nhiêu. Đây sắp vui gần kề.

Ê lúc nầy làm cho Bảo Đại một phen thắc mắc, vì lỡ tay đem Hoàng Thân vào, bây giờ muốn đuổi ra thì cũng khó, mà để lại càng khó hơn, chẳng khác nào Tào Tháo gặm gân gà buổi nọ. Thôi, để tớ cao hứng. . . . . . . . . . . . .

Vui chung trong lúc nước non nhà,
Đón hỏi khách trần để bước qua.
Nẻo tắt đường quanh vui phận khách,
Lo xem mặt nhựt lúc chen tà.
*
Tà khổ hạnh đạo đời lắm nỗi,
Cõi hư vô khó cổi mạch sầu.
Đường về cõi tục thì lâu,
Cho nên Bồng đảo đeo sầu ngửa nghiêng.
*
Nghiêng vì cuộc linh đinh một kiếp,
Kiếp nhơn sanh khó kịp danh thần.
Con đường Cực Lạc cân phân,
Trở về nội tổ ích thân buổi nhàn.

Xin kiếu, sau sẽ tiếp vì mắc đi cúng, kẻo Anh cả cho quì hương thì khổ. THĂNG.

TÁI CẦU : Lúc 1 giờ khuya. Phò loan : Giáo Hữu Khai – Trí Đoạt

KHAI PHÁP CHƠN QUÂN

Chào các Ngài, Rảnh trần, hôm nay được về chung vui một dịp quí vô ngằn, rất tủi thân khi ở thế chẳng được lập nhiều âm chất vì máy hồng trần thật đầy oan nghiệt, nên mắt thịt xác phàm cũng có khi chạm lòng tự ái của cá tánh, vì đó là luật công bình, nhưng cũng còn sai siển đôi chút, làm cho ngày hôm nay Bần tăng rất ân hận. Phải chi lúc nọ mà được sáng suốt như vầy thì sẽ đoạt lấy kỳ công vô định. Cõi Hư vô, nơi phàm trần có đôi phần xa thẳm, vì thế mà câu thúc lòng người sa vào tội lỗi, nhưng cũng vì nghiệt căn chưa rảnh, phải chịu luống ngậm hờn mà khi trút linh hồn mới biết qua số phận.

Bạch : – . . . . . . . . . . . . . . . . . . . – Việc đó, Bần tăng đã cám ơn nơi Giáo Tông Đường, nhứt là quí Ngài có một tấm nhiệt thành thì Bần tăng vẫn được hài lòng. Vậy Bần tăng xin khuyên các Ngài vì cõi Hư vô, luật Thiên điều quá mắc, mà phàm tâm nào có ai biết, nên mới tạo nhiều việc không thể tưởng tượng được. Vậy không chi quí bằng, nếu vào Đạo thì phải trau giồi âm đức, nghiệp xưa nên chừa bỏ thì ngôi vị thiêng liêng sẽ sẵn cho, còn mãi quen tánh phàm trần thì nghiệt căn sẽ ôm hận. Không bao lâu các Ngài sẽ được hài lòng vì cơ đời biến chuyển, nhưng rất tiếc cho Bần tăng không còn được cùng nhau nâng gánh đỡ đời để nêu danh cùng nhơn loại. Bấy nhiêu lời xin nhắn nhủ, nên để tâm phò trì Đại Đạo, sẽ hưởng phước lâu bền. Cười . . . Mừng chung các Ngài. THĂNG.

TÁI CẦU : Lúc 1 giờ 30 phút. Phò loan : Giáo Hữu Khai – Minh Liêm.

NGŨ NƯƠNG DTC

Mừng các em nam nữ.

Hồng trần luống buộc ràng thể chất,
Phải trau tâm đặng cất Cao Đài.
Thương ai ở thế sương mai,
Vì chơn tội lỗi công hoài khó nên.

Nên kiếp Thánh hằng trau tâm tánh,
Dẹp trái căn đặng lánh bụi hồng.
Thương ai những lúc thong dong,
Đường Tiên xin nhớ, hướng đông qui hồi.

Hồi cảnh tỉnh chuông mơi thúc giục,
Để lánh xa hưởng phúc tạo nhà.
Thương ai bỏ kiếp trăng hoa,
Vì sao mới nhớ, chớ xa cội nguồn.

Nguồn đạo hạnh là bài thức tỉnh,
Khách trần gian phải vịn nên giồi.
Thương ai ráng giữ cao ngôi,
Đò Tiên chực sẵn lần hồi kẻo xê.

Xê bóng Đạo hơn xê tâm tánh,
Lánh tà tinh dục cảnh nên thuyền.
Thương ai cho mãi truân chuyên,
Thì ra một kiếp phụ quyền ơn sanh.

Sanh ở thế ráng gìn đạo đức,
Khép vào nơi sánh bực cùng người.
Thương ai để thảm sông mơi,
Lần qua ải khuyết mây phơi phủ chồng.

Chồng chất đống mà quên Đạo cả,
Uổng cho thân một khóa lâm trần.
Thương ai nên giữ lấy thân,
Hồi về Tiên cảnh non Bồng ngao du.

Công đức sớm chiều nào mới hả,
Phép tu thân giục giã không chờ.
Thương ai chớ có hẫng hờ,
Rồi đây ân hận một giờ gió trăng.
Thương người chỉ gởi đôi câu.

Các em xem mà tìm chơn lý rồi sẽ bước đến đài vinh hạnh buổi sau nầy. Lúc nọ có một quái nhân dám muợn danh chị để diễn những trò mà đời cho là văn bất nhã. Đó là nhơn điển, chúng nó tìm mưu mô phá rối nhơn tình, nhưng chị không nói nhiều, ông Nhị Thiên Đường biết rồi. Còn em Nỉ nói lại em Phấn ráng tịnh dưỡng, nếu mổ bướu thì ráng cẩn thận, nhưng rồi mọi việc đều yên. Chị mừng chung các em. THĂNG.



Viết bình luận...