Sự cúng tế chẳng qua là tỏ ra bề ngoài lòng thành kỉnh ở trong, chớ chẳng phải cúng tế đặng cho Trời Phật độ. Muốn cho Trời Phật độ, trước hết mình phải độ lấy mình đã, nghĩa là mình phải biết tu tâm, dưỡng tánh, diệt tận phàm trần, sau Trời Phật mới chỉ tâm pháp diệu lý cho mình luyện theo cho trúng cách thì mới trông mong siêu phàm nhập Thánh được.
Tỉ như mình đương đói, có người đem đồ ăn lại cho mình, nếu mình cứ ngó đồ ăn hoài thì thế nào mình no được? Muốn no, cần phải ăn, muốn thành Tiên Phật, phải luyện theo tâm pháp diệu lý của Tiên Phật chỉ mới được.
Thường thấy nhiều người hay cúng chùa niệm Phật, tụng kinh mà chẳng thiện tâm, cứ cho vay ăn lời thái quá, mắng chửi tôi đòi, việc ác nào cũng chẳng chừa. Những kẻ ấy dầu cho cúng tế tới chết cũng chẳng siêu thăng được, có chăng là thêm tội cho mình đó thôi.
Tiên Nho có câu rằng: “Thiên Địa chí công, Thần minh ám sát, bất vị tế hưởng nhi giáng phước, bất vị thất lễ nhì giáng họa”.
Tuy vậy, chớ việc cúng tế chớ khá bỏ qua. Nếu là việc vô ích thì Thánh Hiền xưa chế ra lễ nghi tế tự làm chi?
Ta cúng tế Trời Phật mà ta biết tu tâm, dưỡng tánh, thì chi tốt bằng? Ấy là gấm thêm hoa đó.
Như ta thờ Thầy ta là Ngọc Hoàng Thượng Đế, ta cần phải cúng Tứ thời. Sự cúng ấy có ích cho ta, chớ không có ích chi cho Thầy. Mỗi ngày ta cúng, đạo tâm ta mới nở nang, tứ chi chuyển động, tinh thần cảm hóa, nếu bỏ qua việc cúng tế, chi cho khỏi lòng đạo của ta một ngày một xao lãng, sự thành kỉnh của ta một ngày một phui pha mà ra điều thất lễ.