Tiên Thiên Tiểu Học

Mười bài thi khuyến đạo



I.

Danh lợi bôn chôn lắm cực lòng,
Đáo đầu muôn việc vốn không không.
Mê tân chân bước dang xa mé,
Oan trái lòng toan thoát khỏi vòng.
Hứng giọt nước dương dầm mát mặt,
Chèo thuyền biển khổ lướt êm dòng.
Cuối đường ngảnh lại miền xung đột,
Xe ngựa mà kinh đám bụi hồng.

II.

Bụi hồng xót kẻ lấp vùi thân,
Bao thuở ăn năn định tỉnh thần?
Ngoài cõi thảnh thơi là Cực lạc,
Trong vòng buộc trói ấy đai cân.
Đai cân một giấc đai cân mộng,
Cực lạc muôn đời Cực lạc xuân.
Xuân dập, thu dồn, con ác xế,
Một ngày tấc bóng một thâu lần.

III.

Lần bước chen vào chốn thảnh thơi,
Hơn ngàn phú quí dối trên đời.
Khôn ngoan tính quỉ bày trăm chước,
Hình vóc tiêu ma có mấy hồi.
Chi bẳng tu tâm cùng dưỡng tánh,
Để chờ phước Phật với ơn Trời.
Trời đâu có phụ người thiền niệm,
Tượng bởi người tìm chẳng biết nơi.

IV.

Biết nơi Chánh Đạo rán lần dò,
Cái kiếp làm người ấy kiếp lo.
Ham miếng cao lương thường hại mạng,
Mê mồi danh lợi luống bày trò.
Họa kia mấy thuở tìm người đến,
Người lại nhiều phen rước họa vô.
Sao bẳng tương dưa thừa sống rốn,
Luân hồi sau mới thoát thân cho.

V.

Thoát thân cho khỏi đọa tam đồ,
Cánh cửa nhà Tiên mặc sức xô.
Đại Đạo mở Tam Kỳ Phổ Độ,
Chung thân gìn nhứt niệm Nam Mô.
Se sua trối kẻ chân hài hớn,
Lam lụ quen mình tấm vải bô.
Bô vải bốn mùa che ấm lạnh,
Rách mà cho sạch, rách thơm tho.

VI.

Thơm tho là chín phẩm tòa sen,
Sao đặng về sau núp dưới bèn.
Miền tục lánh theo miền tịnh độ,
Xác phàm đổi lấy xác thiêng liêng.
Niết Bàn ví chẳng khi kề Phật,
Bồng Đảo nào không lúc dựa Tiên?
Tiên Phật vốn người, người cũng thế,
Thế nhiều công quả mới là nên.

VII.

Nên chăng cũng tại ở lòng mình,
Nghi hoặc vì chưng kém đức tin.
Tin tưởng Phật, lòng thành ấy Phật,
Mến yêu tinh, dạ quấy là tinh.
Vô vi chưa dễ bày chân tướng,
Bất chánh thường hay lộ giả hình.
Tự cổ đà chia năm mối Đạo,
Đạo nào cũng một gốc làm lành.

VIII.

Làm lành, lánh dữ ấy phương tu,
Khổ hạnh, dày công Cá hóa Cù.
Đuốc huệ rạng soi làn bóng tối,
Phất trần quét sạch đám sương mù.
Vừa chừng đất Việt vun nền chánh,
Phải buổi trời Nam mở Đạo to.
Thiên Địa tuần hườn từ trước định,
Gom về một mối: Thích, Tiên, Nho.

IX.

Nho Giáo từ xưa Khổng Thánh roi,
Trải bao dâu bể hóa sai dời.
Duy trì mối Đạo nào không kẻ,
Bồi đắp nền Nhơn sẵn có người.
Sẵn có người lo đâu kể vốn,
Nào không kẻ chịu giúp nên lời?
Vốn lời rồi cũng đồng công quả,
Công quả khuyên ai chớ bỏ trôi.

X.

Chớ bỏ trôi xuôi mối Đại Đồng,
Trước lo làm Đạo, phải làm công.
Rung chuông tỉnh thế ba kỳ dội,
Thức khách mê tân một giấc nồng.
Kẻ trước người sau qua biển khổ,
Em dìu anh dắt lại non Bồng.
Bỏ điều vui tạm trên đời tạm,
Danh lợi bôn chôn lắm cực lòng.

CHUNG



Viết bình luận...