Tiên Thiên Tiểu Học

ÐẠI ÐẠO TAM KỲ PHỔ ĐỘ


Đời mạt kiếp luân thường điên đảo,
Khắp nhân gian tội báo dẫy đầy.
Làm lành thì chẳng mấy ai,
Những tay nghiệt ác tà tây lại nhiều.

Miễn mình đặng mơi chiều vui sướng,
Kẻ cơ hàn chẳng tưởng, chẳng thương.
Túi tham tính chứa cho tràn,
Không phân Địa ngục, Thiên đàng là đâu.

Câu: Thiện ác đáo đầu hữu báo,
Phải biết rằng Thiên Đạo chí công.
Tuy là Trời Đất mênh mông,
Lưới thưa lồng lộng mảy lông lọt nào.

Sớm muộn ắt biển hao núi lở,
Đấng Hóa Công chẳng nỡ ngồi yên.
Từ bi xuống phước độ đời,
Đem đò Bát Nhã rước người thiện tâm.

Kẻ bạo ác lục trầm đáng số,
Người hiền lương nỡ ngộ thiên tai?
Hữu phần đến cảnh Bồng Lai,
Vô duyên chẳng khỏi đọa ngay A Tỳ.

Vậy mới có Tam Kỳ Phổ Độ,
Đại Đạo khai cứu khổ khắp nơi.
Chứa chan muôn đội ơn Trời,
Gióng chuông khử ám cho người hồi minh.

Khuyên ai xét tội tình từ thuở,
Mà ăn năn sớm gỡ lỗi lần.
Chớ nên quyến luyến hồng trần,
Mau mau thức tỉnh tu thân vẹn tuyền.

Tu đặng cứu Cửu Huyền, Thất Tổ,
Tu phòng sau độ rỗi tử tôn.
Tu cho trong sạch linh hồn,
Linh hồn trong sạch Thiên môn mới gần.

Lời thành thật ân cần khuyến thiện,
Chớ tưởng cho là chuyện hoang đàng.
Trải bao thế cuộc giàu sang,
Khác nào một giấc mơ màng chiêm bao.

Chớ lần lựa nữa sau than muộn,
Đừng phui pha mà uổng ngôi xưa.
Linh quang một điểm chẳng vừa,
Giữ sao cho khỏi bợn nhơ mới mầu.

Đầu cúi lạy khẩn cầu Thượng Đế,
Đức háo sanh lo tế độ người.
Tá danh là Đức Cao Đài,
Cầm quyền Quốc Đạo bền dai đời đời.

N.T.H.



Viết bình luận...