Đạo Sử II

108. Ngày 17–06–1927 (âl. 18–05–Ðinh Mão): Ðức Chí Tôn dạy “… Hành sự cho tròn là đủ, chớ nên chấp lẫn nhau mà mất niềm đồng Ðạo chẳng tốt…”.


Cholon, 17 Juin 1927 (âl. 18–05–Đinh Mão).

THẦY

Các con, Trung, con đi Sađéc với mấy em. Thầy đã nói con thay mặt cho Thầy và vỗ về các Đạo Hữu nơi ấy. Thầy chẳng nỡ để cho Quỉ Vương hành, nên có ý định Thiên Phong cho các Chức Sắc và con phải hiệp với Nương mà định khuyên chúng nó lo đạo đức và mựa cầu danh mà sau ăn năn rất muộn.

Xuống đó không phải cầu Thầy, chỉ nói Đạo và khuyên nhủ chư Đạo Hữu là đủ. Cấm nhặt Cơ Bút, chúng nó có tự chuyên thì để Lý Thái Bạch trọn quyền định đoạt. Khi về tiện đường ghé Thuộc Nhiêu, nơi Thánh Thất của Thầy đã chọn trước, nói cách hành Đạo và tư cầu cho Thầy dạy. Sau nữa ghé Cà Mau, Thánh ngôn để dạy trước và tư cầu nghe con.

Trung bạch: …. – Đặng con. Thầy sẽ dạy mấy chỗ Đạo đặng thạnh hành, con khỏi đi nữa, nhứt là cần đi đến NghĩaTương cho Thầy dạy hai đứa nó. Con cũng nên lo việc Thánh Thất và lên xuống chớ nên để Đạo Hữu trông con.

Hoạch, trao nước cho anh con dâng lên, trao chai nước khác Thầy trấn bùa đặng gởi cho Hộ đặng để vọng nơi Thánh Tượng. Mỗi lần cúng lấy đứng lên niệm ba lần: “Nam Mô Ngọc Hoàng Thượng Đế Từ Bi Cứu Khổ” rồi để dành đặng cứu bịnh những kẻ hữu căn. Nó đặng phép lấy bông mà làm theo lời Thầy đã dặn.

Nơi đây Thầy để lời cho các con phải biết thương Đạo Hữu, việc chi lỗi để cho Thầy biết và cứ tuân theo lời Thầy dặn. Hành sự cho tròn là đủ, chớ nên chấp lẫn nhau mà mất niềm đồng Đạo chẳng tốt. Nhiều đứa cũng lắm cầu danh vì mối Đạo, chúng nó phải truất phần công quả về sau. Lý Bạch hằng phàn nàn về đức từ bi của Thầy, nhưng con cũng đồng con, Thầy đã độ rỗi các con há để cho hành phạt các con đến điều hay sao? Những đứa nào chẳng biết tự cải thì sau cũng khó mong nơi lượng từ bi của Thầy nữa đặng. Thầy ban ơn cho các con. Thầy thăng.



Viết bình luận...