Mardi 21 Septembre l926 (15–8–Bính Dần).
THÍCH CA MÂU NI PHẬT
VIẾT CAO ÐÀI TIÊN ÔNG ÐẠI BỒ TÁT MA HA TÁT
CHUYỂN PHẬT GIÁO NAM PHƯƠNG
Như Nhãn, con buồn há, con nghe Thầy: Khi giáng thế Thế Tôn Phật Tổ, Thầy duy có đặng 4 Môn Đệ, chúng nó cũng chối Thầy. Khi giáng sanh lập Đạo Tiên, Thầy có một trò là Ngươn Thỉ; khi lập Đạo Thánh thì đặng 12 Môn Đệ, song đến khi bị bắt và hành hình thì chúng nó đều trốn hết lại còn bán xác Thầy nữa.
Con nay vô thế, chớ Thầy cũng đã sắm sẵn Môn Đệ cho con cũng đã nhiều rồi, con đừng thối chí. Thầy thường than rằng: Đạo phát trễ một ngày thì một ngày hại nhơn sanh, nên Thầy nôn nóng, nhưng mà Thiên cơ chẳng nghịch đặng. Ma quỉ hằng phá Chánh mà giữ Tà. Chư Tiên Phật trước chưa hề tránh khỏi cái danh hằng sống. Còn cái địa vị cao trọng con, nó làm cho nhơn tâm ganh gỗ. Con phải lấy Phật tâm con mà dòm ngó đám sanh linh bị phạt luân hồi chưa dứt, thì tưởng đến Thầy mà cam chịu nhục nhã.
Lòng từ bi có vậy mới xứng đáng là tôi con Thầy, nếu Thầy dùng quyền pháp Chí Tôn thì mất lẽ công bình thiêng liêng Tạo Hóa. Con cứ lo lập Luật để công phổ độ chư Đạo Hữu con hưởng chút ít. Lâm Thị Ái Nữ, nếu Thầy phải đổ tội cho ai thì Thầy phải nói vì con phổ độ trễ nên ra sự ngăn cản ấy, con hiểu tại sao chăng? Tại lời dèm pha của phái phụ nữ mà ra nỗi ấy…. Cười…. Các con phải gắng sức, Thầy hằng ở bên các con, chẳng hề bỏ các con buổi nào thì tưởng chưa ai phá Đạo đặng. Như Nhãn, con nhớ lời tiên tri Thầy? Đọc Thánh ngôn lại.