Đạo Sử II

127. Ngày 11–09–1926 (âl. 05–08–Bính Dần): Ðức Chí Tôn dạy “… Hạnh khiêm nhường là hạnh của mỗi đứa, con phải noi gương Thầy mới độ rỗi thiên hạ đặng….”.


Sài Gòn, ngày 11–09–1926 (âl. 05–08–Bính Dần).

THẦY

Các con coi bậc Chí Tôn như Thầy mà hạ mình đặng độ rỗi nhơn sanh là thế nào, phải xưng là một vị Tiên Ông và Bồ Tát, hai phẩm chót của Tiên, Phật. Đáng lẽ thế thường phải để mình vào phẩm tối cao, tối trọng, còn Thầy thì khiêm nhượng là thế nào? Vì vậy nhiều kẻ Môn Đệ cho Thầy nhỏ…. Cười….

Hạnh khiêm nhường là hạnh của mỗi đứa, con phải noi gương Thầy mới độ rỗi thiên hạ đặng. Các con phải khiêm nhượng sao cho bằng Thầy. Thầy lại nói buổi lập Thánh Đạo, Thầy đến độ rỗi kẻ có tội. Nếu đời không tội lỗi đâu nhọc đến công Thầy. Ấy vậy, các con rán độ kẻ tội lỗi là công lớn, làm cho Thầy vui lòng hơn hết.

Lựu và Hiếu tập một lũ Đồng nhi chừng 36 đứa, đặng mỗi khi Đại Lễ nó tụng kinh cho Thầy; bên Nam cũng vậy, Cư, Tắc, Sang, Phú, mấy con cũng dạy 36 đứa Đồng nhi Nam nữa. Cư, Thầy đã nói với con phải tập nhạc lại, nhớ không con? Rán lo nghe, Phú cũng vậy nữa.



Viết bình luận...