Đạo Sử II

39. Ngày 27–12–1926 (âl. 23–11–Bính Dần): Ðức Thái Bạch & Ðức Chí Tôn thâu Môn Ðệ và dạy “… Thầy đến chỉ độ kẻ vô Ðạo, chớ không phải sửa Ðạo.”


Lundi 27 Décembre 1926 (23–11–Bính Dần).

THÁI BẠCH

Hỉ chư Đạo Hữu, chư Đạo Muội, chư Chúng Sanh, Thượng Trung Nhựt, Đạo Hữu khá khuyên những kẻ đến đây chẳng lòng thật tình kỉnh lạy Chí Tôn nên xuất ngoại nghe. Chỉnh đàn Thầy ngự.

NGỌC HOÀNG THƯỢNG ÐẾ
VIẾT CAO ÐÀI GIÁO ÐẠO NAM PHƯƠNG

Trung, con nên cho cả Môn Đệ yêu dấu Thầy hầu nội hết…. Cười… Không cần nói chúng con cũng hiểu, Thầy rất vui mừng. Vậy Thầy dặn con, mỗi khi chúng nó đến phải tiếp rước trọng hậu nghe à! Chư Nhu thượng sớ.

Bốn ông Lục và chín người Đàn Thổ – Thâu hết. Kỳ, … xin đi cúng nơi các nhà đặng khai đàn cho chư Đạo Hữu trong các làng hạt Tây Ninh. – Ấy là phận sự nó.

Trung xin về…. Chánh phủ – Phải. Lịch xin cúng cơm cho ông Lão. – Đặng… Cười…! Nếu Thầy định thì Thầy sẽ dạy con đừng cúng kiến chi hết vì chơn nhơn chẳng còn hưởng của phàm bao giờ. Con làm tiệc đãi chớ chẳng nên gọi cúng.

Ðại:

Đại bi chẳng quản một phần riêng,
Thấp thỏi phàm tâm chác dạ phiền.
Đại độ khá lo giồi tánh đức,
Quảng tâm mới hạp đức Thiêng Liêng.

Thâu

Hạp:

Hiệp chung mấy Đạo lại nên giềng,
Tỏ rõ nên quyền Đấng quản Thiên.
Dưới mắt rõ ràng trăm phép lạ,
Nào ai chối đặng một Thiên quyền.

Thâu

Cẩm:

Cẩm tú giang san một gánh nâng,
Đường xưa nẻo cũ đã quen chừng.
Dưới Trời chưa rõ nền chơn thật,
Hư thiệt xem qua giống đám rừng.

Lui.

Tị:

Tị hiềm chi những tiếng gièm pha,
Ngó vách chưa hay đã khỏi nhà.
Đôi mắt phàm phu đâu biết đặng,
Huyền vi tối trọng Đấng cao xa.

Thâu

Thiệt:

Thiệt thiệt hư hư thế lộn hoài,
Từ xưa lầm lạc dễ ai hay.
Trên không biết dưới đâu nên phía,
Trái địa cầu xây cứ vậy hoài.

Thâu

Cang:

Cang trực lòng trong cũng đáng khen,
Tuy vân nghèo khó đức không hèn.
Hơn thua trối mặc đời bao biếm,
Nửa kiếp dầu qua hết lấn chen.

Thâu

Sửa:

Sửa mình khá giữ Đạo cho tròn,
Đức hạnh làm gương sửa cháu con.
Mượn phép thiên nhiên làm phép tục,
Từ nhiên giòng họ hết hao mòn.

Thâu

Thao:

Thao lược từ xưa đã mấy nhà,
Đời qua tên tuổi cũng đều qua.
Nền nhân ví bẳng nêu danh thế,
Thánh đức đem so mới thế nào.

Thâu

Thông:

Thông tri thời thế xét soi mình,
Biết tội mà chừa phải trọng khinh.
Hai lẽ một đàng tà với chánh,
Bên thì làm dữ phía làm lành.

Thâu

Ðâu:

Đâu hay trần thế Phật Trời vào,
Lập Đạo dắt dìu phép luật trao.
Cửa Phạm dầu xưa xem lạ nẻo,
Đường Tiên từ đấy hết ngăn rào.

Thâu

Hồ Liên Hương:

Mười hai bến đậu đã nên duyên,
Phải gió êm đưa vững chiếc thuyền.
Cỡi phụng chờ ngày tu đắc Đạo,
Phi thường há để khuất thuyền quyên.

Thâu

Thầy dặn rằng: Thầy đến chẳng phải lập một nền Đạo mới mà đặng nhắc các con rằng: Ngày tận tuyệt đã hầu gần, Quỉ vương sắp đến, Thánh ngôn các Đạo đã khai từ thuở tạo Thiên không đủ kềm thúc nhơn sanh đặng trọn lành. Đời càng ngày càng trở nên hung bạo, nhơn loại giết lẫn nhau, cả hoàn cầu giặc giả, bịnh chướng biến sanh, thiên tai rấp đến. Ấy là các điều Thầy đã nói tiên tri rằng: Ngày tận thế đã đến. Thầy đã tạo thành trọn đủ Pháp Luật. Thầy đến chỉ độ kẻ vô Đạo, chớ không phải sửa Đạo. Con hiểu à!



Viết bình luận...