Đàn đêm 12 rạng 13-3 – Bính Dần ( 22- 4- 1926) Đức Chí Tôn dạy hai vị Đầu sư lập thệ trước bàn Ngũ Lôi, riêng tại bàn Vi Hộ Pháp như vầy : ” Như ngày sau phạm thiên điều, thề có Hộ Pháp đọa Tam đồ bất năng thoát tục” (Thánh Ngôn, Hiệp Truyền, quyển I 1950, trang 15).
Lời thề ấy nghe như trái ngược tuyên ngôn của Ngọc Hư Cung : “Đại ân xá, tận độ chúng sanh”. Cái chìa khóa của câu trên là “Hộ Pháp đọa tam đồ” mà kỳ ba phổ độ có Hộ Pháp, người giữ gìn Pháp luật, Ngài buộc tội thì Ngài cũng có quyền ân xá.
Trước hết, ta tìm hiểu Tam đồ là gì ? Đó là ba đường đi, ba cõi hành hạ kẻ phạm thiên điều.
Vậy Tam đồ là ba nơi hành phạt gồm : địa ngục, ngạ qủi, súc sanh khó thoát tục.
Thật ra, ai lỡ phạm thiên điều cầu khẩn nơi Đức Hộ Pháp, ăn năn hối lỗi nhờ Ngài mở huệ quang khiếu bằng cách :
– Văn Kinh : Dạy nghe Kinh, đọc Kinh đi cúng kiến thường xuyên : “Lễ bái thường hành tâm đạo khởi”
– Tư Kinh : suy xét những nghĩa lý trong kinh vì đọc kinh phải tầm lý, không hiểu nghĩa dễ bị u mê sai lạc.
– Thiền định : Phải tu tịnh ít nhất ngày một lần để tiếp điển lành của các Đấng Thiêng Liêng.
Nhờ đó, khi hào quang của Đức Phật chiếu tới trí tuệ ta mới tiếp nhận khai khiếu, dù lúc đó ở trong cõi Tam đồ cũng được giải thoát ngay.
Như thế, chìa khóa “đại ân xá, tận độ chúng sanh” được mở ra, nếu ta biết ăn năn và tu luyện kiếp sanh trở nên tốt đẹp