Đại Đạo Bí Sử

26 – ANH LINH KHÔNG KỴ NGUYỆT HUYẾT


Tập tục và cấm trong Cao Đài giáo có nhiều điều khá đặc biệt có một ít tập tục không theo lối cổ truyền mà theo khoa học tiến bộ.

Về người hành đạo không những chọn trong hàng không chồng vợ, mà chọn cả những người lẫn lộn trong thế sự có tiền căn. Nhưng 1 khi đã hành đạo thì phải ly gia cắt ái. Còn nhiều tập tục khác, chỉ những người theo đạo mới biết được.

Trong 1 đàn cơ vắng mặt bà Giáo sư Hương Hồ, nên bà Bát Nương gọi, bà Hương Hồ trả lời : ” Vì có kinh nguyệt nên không hầu đàn được”. Do đó bà Bát Nương giáng cho bài :

Đây là một quan niệm hết sức tiến bộ trong đạo Cao Đài. Nhưng sinh lý tự nhiên của con người được chấp nhận. Nhưng do con người tạo ra những nhơ nhớp để trục lợi thì không được thuận cho vào Đạo, như trường hợp bà Bộn dưới đây :

Bà Bộn đến cầu Đạo, Đức Chí Tôn cho bài thi trên, nhưng không có chữ ” thâu” tức là không nhận vào hàng môn đệ. Vì bà ấy là chủ tào kê. Trong cuộc hầu đàn chỉ có Giáo sư Đạt biết bà ta mà thôi. Cho nên khi cơ viết ra câu đầu ông Đạt bụm miệng sùng sụt muốn cười, nhưng sợ thất lễ không dám cười ra tiếng. Lúc cho xong 4 câu, ông Đạt càng sùng sụt hơn nữa. Khi bãi đàn, ông mới nói cho mọi người biết cớ sự, ai nấy đều cho là huyền diệu.

Cũng đàn hôm đó, một người cầu đào tên là Tích được cho bài thi như sau :

Tuy ông Tích còn lăn líu, không biết thương con cháu nhưng Đạo là nơi cải hóa con người vào đường lương thiện, nên Đức Chí Tôn thâu nhận.

Với đôi mắt phàm chúng ta không thể nào nhận được chân giả, cần phải có Mắt Trời ( Thiên Nhãn) mới thấu rõ mọi việc và chi chi không lọt mảy lông. Mới biết Thợ Trời là kỳ diệu vậy.