Đại Đạo Bí Sử

29 – ÔNG THIỆN ÔNG ÁC


Đứng trước đền Thánh nhìn vào, ta thấy có hai pho tượng mặc khối giáp, đầu đội kim khôi. Pho tượng bên phải ( ngoài nhìn vào) bức tượng có nét mặt hiền lành, tay cầm đại đao. Đó là ông Thiện. Đối xứng qua bên trái, bức tượng này cũng mặc khôi giáp nhưng nét mặt hung dữ, ta cầm búa đưa lên, tay kia cầm Ngọc ấn tỉ phù. Đó là ông Aùc

Tương truyền, trong Nhứt kỳ phổ độ, vua Tỳ Kheo về già lập một ngôi chùa để tu. Vua muốn truyền ngôi lại cho con là Tỳ Văn (Ông Thiện ) nhưng ngại Tỳ Vũ ( Ông Aùc) tranh đạt. Thế nên vua cha xuống chiếu cho Tỳ Vũ đi ra biên cương chiêu mộ hiền tài. Ơû triều đình vua làm lễ truyền ngôi cho Tỳ Văn.

Khi Tỳ Vũ trở về thấy anh mình là Tỳ Văn trên ngôi vua bất bình mà nói rằng :
“Anh quá hiền mà làm vua, dân chúng không sợ đâu, hãy nhường ngôi lại cho tôi. Tôi dữ là dữ với kẻ hung ác, bạo tàn, vô nhân đạo. Chớ tôi không dữ với những người hiền lương đạo đức”

Tỳ Văn thấy Tỳ Vũ muốn làm vua, nếu ông chống đối nhứt định lưu huyết sẽ xảy ra. Thế nên bỏ ngôi đem Ngọc ấn tỷ phù chạy lên chùa, nơi vua cha đang tu luyện để nhờ phân xử. Vừa mới tới cửa chùa thì hồn viên tịch đắc Phật, bỏ Ngọc ấn tỷ phù lăn lóc. Tỳ Vũ đuổi theo anh bắt gặp xác anh, hối hận về việc làm sai trái của mình, rồi thoát xác. Vì thế người đời mới nói : “Tu nhứt kiếp , ngộ nhứt thời”

Ông Thiện, Ông Ác tượng trưng cho hai mặt của cuộc sống nên Đạo Cao Đài tôn thờ cả sự Thiện và sự Aùc vì ác đúng lúc là Thiện, mà Thiện không đúng lúc là ác. Hai trạng thái thiện ác trong xã hội được thể hiện luôn, nó thúc đẩy và hỗ trợ cho sự tiến hóa của loài người ” Thiện Aùc giai thiên lý” ( Trình Minh Đạo). Nói một cách khác, Đấng Chí Tôn hiểu điều ác, tội lỗi từ trong bản chất để không kết án tội lỗi, nếu đôi lần có chê trách trừng phạt là để con người tiến hóa thánh thiện. Thế nên, vượt lên Thiện Aùc thì mới mong siêu thoát vì ” hào ly hữu sai, Thiên địa huyền cách” ( Tăng Xán)

Không hiểu được cái lý cao siêu của Thiện Aùc thì loài người còn chống báng lẫn nhau. ” Những giáo lý chủ trương chia đôi Thiện Ác, lấy Thiên đường dành cho hàng Thánh Thiện, lấy địa ngục làm nơi đày kẻ tội ác thì đều hoàn toàn ảo tưởng” ( Nguyễn Duy Cần, Chu Dịch huyền giải, trang ?? )