Đại kỳ công trong việc khai sáng nền Đại Đạo , có lẽ không vị nào sánh kịp cô Đoàn Ngọc Quế.
Tên Đoàn Ngọc Quế chỉ là tên mượn ( tá danh), tên thật của cô là Vương Thị Lễ, nhưng tầm nguyên còn nhiều bí hiểm hơn nữa. Kiếp trước cô là một công chúa con 1 vị vua bên Tàu, nhưng vì : “Ngỡ trau duyên vào ngọc các; nào dè phủi nợ xuống tuyền đài”, nên còn vướng bụi hồng trần phải tái sanh vào gia đình Tổng đốc họ Vương ở Việt Nam. Nhưng vẫn không tròn câu tình ái.
Khi cô mang bệnh nặng. Gia đình rước bác sĩ thuốc thang cho cô và có hứa : nếu trị lành bệnh sẽ gả cô cho bác sĩ. Nhưng vì không phải duyên nợ , cô biết rõ được việc ấy, nên lúc bác sĩ đến săn sóc cho cô; cô uất lên mà chết.
Vào năm 1925 ( 10 – 6- Ất Sửu), ba ông Phạm Công Tắc, Cao Quỳnh Cư, Cao Hoài Sang mở cuộc xây bàn tại nhà ông Sang. Sau khi cầu cái bàn lay động 1 cách khoan khai, dịu dàng như 1 tiên nữ. Quả đoán không sai 1 linh nữ giáng đàn cho bài thi :
THI
Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai ?
Mạng bạc còn xuân uổng sắc tài
Những ngỡ trao duyên vào ngọc các
Nào dè phủi nợ xuống tuyền đài
Dưỡng sinh cam lỗi tình sông núi
Tơ tóc thôi rồi nghĩa trúc mai
Dồn dập tương tư quân 1 gánh
Nỗi mình tâm sự tỏ cùng ai ?
Ký tên : Đoàn Ngọc Quế
Đó là bài thơ đầu tiên cô Đoàn Ngọc Quế ban tặng quí ông để dẫn dụ vào con đường tầm thầy học đạo. Cũng đêm đó, ba ông hỏi cô bịnh chi mà chết, cô cho bài thi như vầy :
Hai bài thơ này đúng với điều đã dẫn trên. Ba ông vẫn chưa rõ ngọn nguồn, nhưng vì thấy bài thơ tình tứ hay nên họa vận.
2- Rặng liễu khóc oanh có mấy ai
Mộ người quốc sắc đấng thiên tài
Nhìn văn độ phẩm hàng khuê các
Xót bạn tri âm cõi dạ đài
Ngàn dặm hoa trôi sâu cụm trước
Một mộ cỏ láng ủ nhành mai
Cửu tuyền hồn Quế linh xin chứng
Rằng liễu khóc oanh có mấy ai
Cao Quỳnh Cư
3- Nửa chừng xuân gãy tủi thân ai
Nông nỗi nghĩ thôi tiếc mấy tài
Ngọc thốt dám bì trang tuấn kiệt
Vàng rơi riêng chạnh khách chương đài
Những ngờ duyên thắm trao phòng bích
Hậu nỗi xương tàn xủ dậu mai
Mật dãy đồng tâm bao thưở nối
Nữa chừng xuân gãy tủi thân ai
Cao Hoài Sang
Rồi ông Cư hỏi cô Đoàn Ngọc Quế :
– Hồi còn tại thế xứ ở đâu ?
– Ở Chợ Lớn, cô đáp
– Cô học ở đâu ?
– Học trường đầm
Hôm sau, ba ông mời cô Đoàn Ngọc Quế đến dạy làm thi và hỏi việc ở cõi vô hình. Vì đó, cô bố trí cho các ông hạm việc Đạo. Cứ đêm đêm ba ông đều cầu cô giáng, nhưng khi thì cô giáng, khi thì các đấng giáng.
Về sau chỉ mồ cô, các ông tìm được càng tin hơn. Cô gọi ông Cư là anh cả, ông Tắc là Nhị ca, ông Sang là Tam ca, cô là Tứ muội.
Vào hạ tuần tháng 7 – Ất sửu (1925) ba ông xây bàn cầu cô dạy thi văn, nhưng rất lạ, một đấng giáng xưng là A, Ă, Â cho bài thi dưới đây :
Đấng A, Ă, Â tức Đấng Chí Tôn giáng hiện lần thứ nhứt. Đó là công lao của cô Quế dẫn dắt các tiên dần đến đường khai Đạo Cao Đài . Cô lại đưa dần các ông làm quen cô Hớn Liên Bạch , Lục Nương, Nhứt Nương … trong hàng Cửu Vị Tiên Nương và biết rõ cô Đoàn Ngọc Quế là Thất Nương Diêu Trì Cung.
Vào ngày 13-1-1926, Thất Nương giáng cho các ông 1 bài thi :
Các ông trách cô trước đây không nói rõ ông A, Ă, Â là ông trời, là Thượng đế mà cứ lừa dần đi sâu vào đường Đạo. Cô biết rõ nhưng không dám tiết lộ thiên cơ vì Thiên đình sắp đặt như vậy.
Năm 1928 Thất Nương giáng cho đôi câu liễn ở Thảo Xá Hiền Cung như sau :
Thảo Xá tùy nhơn ngu muôi bần cùng nghinh nhập thất
Hiền cung trạch khách thông minh phú quí cấm lai môn