Đại Đạo Bí Sử

1- BỒNG LAI TIÊN CẢNH


Người đệ tử Cao Đài thứ nhứt là ông Ngô Văn Chiêu ( 1878 – 1932), người Bình Tây, Chợ Lớn. Chính ông đã được Đấng Chí Tôn dạy cách thờ Thiên Nhãn trước nhất.

Một buổi sáng lối 8 giờ, vào năm 1921, ông đương ngồi trên võng, bỗng thấy trước mắt cách xa độ hai thước, lộ ra con mắt thiệt lớn rất huyền diệu thiêng liêng, chói ngời như mặt trời, ông lấy làm sợ hãi, lấy hai tay đậy mắt lại. Chừng 30 giây, ông mở mắt ra thì thấy con mắt cũng còn và lại chói sáng hơn nữa. Ông liền chấp tay vái rằng : “Bạch Tiên Ông, đệ tử biết rõ huyền diệu của Tiên Ông rồi. Đệ tử xin Tiên Ông đừng làm vậy, đệ tử sợ lắm. Như phải Tiên Ông bảo thờ Thiên Nhãn thì xin cho biến mất tức thì”. Vái xong thì con mắt lu dần rồi mất. Sau khi ông tu học được ba năm. Tiên Ông khen ông tu kỹ. Một hôm Tiên Ông giáng cơ ban cho ông một đặc ân, tự ý ông chọn thì sẽ ứng hiện tức thì. Ông mới bạch : “Bạch Thầy nghe nói cảnh Bồng Lai đẹp vô cùng Thầy có thể cho đệ tử thấy cảnh ấy được không ?”. Cơ gõ một cái chớ không trả lời.

Ít lâu sau vào một buổi chiều, cuối tháng giêng năm Giáp Tý (2-1924), Ông ra đứng hóng gió và lên Dinh Cậu nhìn ra khơi biển Phú Quốc. Bất thần nơi chỗ trời biển giáp nhau lộ ra một cảnh rất xinh đẹp. Cảnh này vừa tan biến thì cảnh khác hiện ra ngay. Sau rốt, ông thấy một cảnh có Thiên Nhãn, trên xổ ngay xuống một hàng có 3 chữ Nhựt, Nguyệt, Tinh ngoạn mục vô cùng. Ông xem mê mẫn tinh thần. Lối chừng 15 phút thì cảnh ấy lu mờ dần rồi mất.

Về sau, phò cơ ông mới được Tiên Ông cho biết cảnh ấy là Bồng Lai. Do đó ông mới bảo người đệ tử là Đốc học Thới vẽ lại cảnh ấy mà thờ.