Đại Đạo Bí Sử

6- NƯỚC THÁNH


Tháng 3 năm 1927 Đức Cao Thượng Phẩm được Đức Lý giao việc di cốt Phật Tổ từ chùa Từ Lâm ở Gò Kén về ûø đất mới ở làng Long Thành.

Con ngựa Cantaka của Đức Phật Tổ cở lớn và dài, nên Đức Cao Thượng Phẩm phải kết hai cái xe bò lại để dễ chở. Viên Chánh Tham biện tưởng Đức Cao Thượng Phẩm tụ tập dân chúng mưu sự gì nên cho quân lính kích hai bên đường. Dọ Thám cho biết Đức Cao Thượng Phẩm chỉ di cốt Phật Tổ chớ không làm gì khác nên họ giải tán

Bửu tượng Đức Phật Tổ đặt giữa hai cụm rừng Thiên Nhiên. Mặt hướng về nước Cao Miên. Tay che trán như chờ đón cả dân tộc này. Tượng biểu hiện Thái tử Sĩ Đạt Ta rời bỏ hoàng cung đi tu, phía sau có Sa Nặc chạy theo chắp tay xúi Ngài trở lại.

Người Cao Miên thì cho pho tượng Phật Tổ cỡi ngựa đó là vị Thái Tử của nước họ đã chuyển hóa giúp dân họ hồi đầu hướng thiện. Vào buổi sáng mình ngựa đầy mồ hôi. Họ cố công hứng lấy nước mà uống chữa được nhiều thứ bịnh. Vì vậy, họ về nước đồn lên khiến hàng vạn người lũ lượt kéo đến Toà Thánh làm công quả phá rừng cất chùa mới.

Công quả giúp phá rừng quá đông. Đạo chưa tạo được cái nhà nào phải nấu ăn và ăn uống giữa trời. Thế mà người công quả lục tỉnh, Nam Vang ngày càng mỗi về đông.

Thiếu mọi phương tiện phòng bịnh, thuốc thang không có. Đức Cao Thượng Phẩm xin Đức Chí Tôn ban bí pháp luyện Cam Lồ Thủy mà dân Đạo quen gọi là NƯỚC THÁNH

Chưa có đền thờ nên Đức Cao Thượng Phẩm hành pháp giữa trời . người xin nước Thánh đem chai xếp hàng trên bàn. Mỗi khi làm phép trấn thần xong là múc vào chai của ai nấy lấy đem về uống. Nhờ có huyền diệu Thiêng Liêng nước Thánh trị được bá bịnh. Tiếng lành đồn xa, công quả các nơi tập nập kéo về. Nhờ thế rừng cấm không bao lâu trở thành mảnh đất bằng phẳng. Toà Thánh tạm bằng tranh được dựng lên. Đó chẳng phải nhờ huyền diệu thiêng liêng, ơn trên giúp sức sao? mà nước Thánh chỉ là phương tiện để giúp đại thành cứu cánh ngôi Bửu điện.

Thiên Nhơn hợp nhất hiện rõ từ đầu.