Hai ông Nhuận và Ruộng ( Nguyễn Ngọc Điền) là công quả xây dựng Toà Thánh. Vì cuồng vọng kéo một số người nhẹ dạ xuống tóc mặc áo dà không ăn ngũ cốc nên người ta gọi là Nhóm Tuyệt Cốc.
Mỗi người có một xâu chuỗi bồ đề, họ tuyên bố đã luyện thành phép biến hóa, là bảo vật hộ thân. Cây, đá, người bị xâu chuỗi đánh đều tan thành tro bụi, còn chỉ vào bộ ngựa ván thì ngựa ván bay cao.
Họ chuẩn bị tuyên truyền phép lạ như vậy để đợi thời cơ chiếm Đền Thánh.
Vào năm 1936, sau giờ Lễ Ngọ,các chức sắc chức việc và đồng nhi trở về phòng riêng. Đền Thánh lúc ấy chỉ còn anh Nghiêm, tuần quân đứng canh gác. Nên biết, Đền Thánh mới cất bằng cây ván thô sơ dễ vào ra.
Bỗng nhiên, anh Nghiêm nghe tiếng động rất lớn trong bửu điện. Anh vội chạy vào thì thấy độ mười người mặc áo dà ( nâu), đầu trọc, tay cầm chuỗi bồ đề. Họ ra sức xô các cốt Phật, Tiên,Thánh, Thầy ngã xuống.
Anh Nghiêm báo động, bổn đạo quanh Đền Thánh chạy đến thì thấy Bảy cái ngai đều bị các vị tả đạo leo lên chiếm ngồi chiễm chệ.
Bảy cái ngai trước cung Đạo là : 1 ngai Giáo Tông, 3 ngai Chưởng Pháp, 3 ngai Đầu Sư.
Trong Đền Thánh hết ghế nên một tên chạy ra trước Đại Đồng Xã tót lên chiếm con ngựa càn trắc của Đức Phật Tổ đang cưỡi.
Bổn Đạo còn do dự vì sợ bảo vật của họ có phép. Nôn nóng quá, một người liều mạng xông tới ngai Giáo Tông kéo tên tả đạo xuống. Y tung chuỗi đánh trả anh thanh niên. Nhiều bổn đạo thấy xâu chuỗi không biến thanh niên ra thành tro bụi. Họ biết là đồ giả, nên hè nhau tiến tới xua đuổi bọn tả đạo chạy ra khỏi bửu điện.
Trong cùng thời gian, tại Quan Âm Các ở Ngã Năm, hai nữ gian đạo sĩ xô cột Phật Quan Âm leo lên bàn thời ngôi xưng là Phật Quan Âm giáng trần, bổn đạo tấn công, hai nữ tả đạo tung chuỗi không hiệu nghiệm bị xô té rồi nằm vạ luôn.
Các tên cuồng vọng quyền tước bỏ chạy. Bổn đạo thu dọn, gom được một bị chuỗi hạt bồ đề không linh nghiệm. Đó là bài học để đời cho những kẻ hám vọng.