Ngày 8-5-1929 (âl 29-3-Kỷ Tỵ). Phò loan : Bảo Pháp – Hiến Pháp.
CAO THƯỢNG PHẨM
CAO thâm là chí khách non Bồng,
THƯỢNG đạt huyền vi trí mới thông.
PHẨM Phật tước Trời dành để sẵn,
Vị nhau chưa dễ giúp nên công.
Thần hai em chưa quen nên còn bợ ngợ.
Hậu hỏi : – Câu “Tây phang mộng nhứt điểm tinh.”
– Cười . . . Ngã giả ngã dã. Nhơn dịp mộng chơn linh bèn đến tiếp chuyện mà hai em không hiểu đó. Nay đã hiểu há ?
– Xin giải nghĩa câu ấy.
– Tây phang mộng trung du, quang minh thị nhứt điểm tinh. Biết há ?
– Phải nhờ điểm tinh mà đến nói với hai em chơi. Ấy cũng là chuyện chơi của anh em mình đó vậy. . . . . . . . . . .
Cười . . . Địa vị không phải mong mà đặng, cũng không phải chê mà mất. Phải hiểu trách nhậm của mình sanh ở đời tạm nầy, phải thế nào, rồi địa vị cũng có sẵn dành, hiểu à.
Tôi không tiện ở lâu, xin để khi khác về hầu chuyện. THĂNG.
(TNCT. BP. 59)