Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển I

84.- ĐCT dạy : 2 Ngài Trung và Lịch phải ở tại Tòa Thánh hành đạo


Chợ Lớn, ngày 27-1-1928 (âl 5-1-Mậu Thìn).

THẦY

Các con,

Hoạch ! mặc Thiên phục rồi ra quì giữa, xích tới bàn. …. Con đặng đứng chép Thánh Ngôn.

Các con, Thầy muốn cho phần nhiều môn đệ Thầy đến hầu nơi Tòa Thánh kỳ Vía tới đây, đứa nào phải gia đạo hàn vi không thể đến đặng thì niệm danh Thầy, dâng một tấm lòng thành thật cũng đủ là quí trọng. Nếu phần nhiều đến được thì làm cho cuộc lễ ra vẻ long trọng, hầu làm cho hưng vượng Tòa Thánh và thêm lòng ngưỡng mộ của chúng sanh.

Mỹ Ngọc ! Nhạc trong Đạo chưa có vẻ chi hoàn toàn, con gắng lo đặng có thế dạy truyền ra cho nhiều đứa biết mà dùng trong khi hành đại lễ. Nhiều đứa có thể học được nhưng chẳng để lòng đến, nên lúc hữu sự, Lễ Nhạc gì đều chẳng trọn.

Trung ! Con hiệp với Mỹ Ngọc cho lịnh đặng biểu môn đệ Thầy, đứa nào có thể giúp về Nhạc đặng thì gắng học cho đủ mà dùng, khỏi nhọc lòng cầu nơi ngoài. Con biết à.

Phú ! học Nhạc được, gắng sức giúp cho Đạo, con ! Còn nhiều đứa khác, Trung và Mỹ Ngọc liệu mà lựa cho đủ.

Trung ! Ngày 12 tới đây, con nhơn công đi xuống Ca cho Thầy dạy, cho Thơ hay nó đi với con và mấy em.

Bính ! Con đặng thế cho Trung nơi Tòa Thánh, khi nào Trung phải vắng mặt nơi đó chút ít.

Trung ! Lịch phải ở Tòa Thánh với con, nó khứng không con ? (Bạch : Lịch nói khứng nhưng con đợi hoài tới nay chẳng thấy).

Cười . . . Nhiều đứa muốn trái Thánh ý lắm. Thầy dạy từ đây, con và Lịch phải có mặt nơi Tòa Thánh, trừ ra đứa nào có lịnh dạy đi đâu, hay là mắc đi việc chi về Đạo phải vắng mặt, thì có Phối Sư thế được mà thôi. Con phải chăm nom từ chút và dọ tánh chư Đạo hữu, chớ vội tin, lúc nầy nhiều đứa bị cám dỗ mà sái bước lần. Ấy là lúc Tà Chánh tranh giành với nhau. Đứa nào chẳng giữ được đường ngay thì khó mong đến cùng Thầy đặng đó. Đạo chẳng khó, duy nơi tấc lòng, mà thương hại thay ! Từ xưa, công quả của mấy bực chơn tu đều trôi theo dòng bích hết, cũng vì đó mà nay cũng khó thế tránh được.

Các con yêu dấu ! Nên giữ mình cho lắm !

Nương ! Công quả thiệt thòi. Thầy sẽ định sau nầy. Con nên gắng hết lòng khuyên nhủ là đủ.

Hộ ! Thầy cho được tự liệu mà dìu dắt chư Đạo hữu, con nên gắng sức. Thầy sẽ chứng lòng.

Thầy ban ơn cho các con. THĂNG.

(TNCT. HH. 153-154)



Viết bình luận...