Ngày 15-1-1927 (âl 12-12-Bính Dần)
NGỌC HOÀNG THƯỢNG ĐẾ viết CAO ĐÀI
giáo đạo Nam phương
Các con,
Nhị Chưởng Pháp, nhị Đầu Sư tọa vị.
Đạo Quang ! Con phải Quyền Chưởng Pháp.
Nương ! Thầy dặn con, con chẳng hề nghe đến. Thầy muốn bỏ, song vì cựu vị nên chẳng đành. Từ đây, phải lo Đạo nghe. Thầy phong cho con chức Thái Đầu Sư, phải hành đạo mà hiệp sức phổ độ phái Thái.
Thái Minh Tinh bị Lý Bạch cách chức.
Nghĩa ! Con giáng tửu nghe. Thầy phong cho con chức Phối Sư phái Ngọc, phải hiệp cùng Trang mà phổ độ nhơn sanh nghe. Chức phận quan tước con chẳng đặng một phần trăm Thiên tước, con liệu lấy.
Tôn ! Con phải lo phổ độ nhơn sanh Trung Huê và Cao Miên, Thầy phong cho con chức Phối Sư phái Thượng.
Thơ Thanh ! Con tiếc chi thằng đó, Đào Bá Nhẫn hành đạo gì ?
Minh Đạo vào, bỏ Thầy, quên bạn, phải hạnh kẻ chơn tu vậy chăng ? Từ khi Ta tha ngươi, cho phục chức, ngươi làm gì ? Phải công quả đủ ba tháng, chẳng cho về chùa, rồi sau Ta sẽ định. Lui . . .
Các con khai Hội, Thầy ngự.
Thơ ! Con khá mượn Cư, Tắc phò loan tại Thánh Thất con đặng Thầy dạy việc. Thầy ngự.
Trước mắt chư Thần, Thánh, Tiên, Phật, phải cãi Luật cho nghiêm chỉnh.
Thầy khuyên Thái Bạch cho kẻ hầu săn sóc các con.
Nhị Chưởng Pháp : 2 vị Chưởng Pháp : Thái Chưởng Pháp là Hòa Thượng Như Nhãn (Thích Từ Phong) và Ngọc Chưởng Pháp là Ngài Trần Văn Thụ (Trần Đạo Minh). Nay Đức Chí Tôn phong Ngài Trần Đạo Quang làm Quyền Thượng Chưởng Pháp. Nương là Ngài Dương Văn Nương, làm Thái Đầu Sư (Thái Nương Tinh). (ĐS. II. 172)