Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển I

132.- Bát Nương dạy nhạc


Tòa Thánh, ngày 13-7-1931 (âl 28-5-Tân Mùi). Phò loan : Hộ Pháp – Văn Pháp (BVPQ).

BÁT NƯƠNG

Anh Ngọ ! Nếu Anh không học quơ roi rõ phân văn võ cho rành thì khó tranh đoạt vị.

Phạm Văn Ngọ bạch : – Thưa mấy tháng nay tôi cũng lo học đờn và trau văn chương.

– Giỏi đa, sao nữa, Nhạc là gì ?

Phạm Văn Ngọ bạch : – Nhạc là âm.

– Ối ! Còn Anh Già giải nghĩa coi. Còn quơ roi là roi gì ?

Mỹ Ngọc bạch : – Roi là roi trống.

– Phải, học Văn Võ là gì ? Hai cây roi trống, cây nào Văn, cây nào Võ ?

Mỹ Ngọc bạch : – Bên mặt Võ, bên trái Văn.

– Hai cái trống nhạc, cái nào Văn, cái nào Võ ?

Mỹ Ngọc bạch : – Cái trống tan là Võ, cái trống tồn là Văn.

– Hai cái roi đổ xuống trống tan nói sao ?

Mỹ Ngọc bạch : – Khiêu Võ.

– Còn hai cái roi đổ xuống trống tồn nói sao ?

Mỹ Ngọc bạch : – Chiêu Văn.

– Còn đè mặt một ngọn, nói sao ?

Mỹ Ngọc bạch : – Hễ đè trên trống tan thì gọi là Yểm Võ, còn bên trống tồn thì gọi là Phế Văn.

– Hai ngọn roi đánh vô mặt vành trống tan thì nói sao ?

Mỹ Ngọc bạch : – Thuyết Võ, bên trống tồn thì gọi Hành Văn.

– Hai ngọn roi gõ vô vành trống tan thì gọi là Thâu Võ, còn bên trống tồn thì gọi là Nạp Văn.

Nhớ chưa, đừng nói theo nhà quê mà làm cho ra rẻ giá Nhạc.

Mỹ Ngọc bạch : – Hiện thời có ai biết chăng ?

– Không, cổ thì biết.

Tan, đáng tiếng kêu Tán, còn Tồn thì là Tồn, Tán là trắc gọi là Võ, Tồn là bình gọi là Văn. Võ Tán Văn Tồn cho hiệp câu :

Văn chương cái thế chung qui thổ,
Võ lược siêu quần tận bạch đầu.

Giải nghĩa coi nà.

Phạm Văn Ngọ bạch : – Văn Nho không thể giải được.

– Không nói, em thăng.

Mỹ Ngọc bạch : – Nếu có nói thì thêm trật chớ không ích gì, xin Cô từ bi giải giùm.

– Ơi ! Nghĩa là :

Văn vật mãn đời còn biến hóa,
Võ biền bạc tóc hết tài năng.

THĂNG.

(Trích Tài liệu Ban Nhạc của Nhạc Sư Trần Thiện Niệm)



Viết bình luận...