Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển I

115.- Cao Thượng Phẩm


Năm 1929 (âl Năm Kỷ Tỵ). Phò loan : Hộ pháp – Bảo Văn Pháp Quân

CAO THƯỢNG PHẨM

Em chào Anh lớn, Tám và Mr. Nghĩa.

Em đến đây ngày nay là bạn của Anh lớn và hai em, chớ không phải với danh Thượng Phẩm.

Em lấy làm mừng cho Anh lớn ngày nay đã hiểu rõ Thánh ý, về làm chủ Tòa Thánh; chớ chi buổi trước Anh tính đặng như vậy thì nền Đạo đâu đến chinh nghiêng và Em chắc không đến đỗi phạm lịnh mà đắc tội cùng Thầy.

Em xin nói rõ, song Anh lớn chớ phiền, vì mọi sự cũng do Thiên cơ tiền định.

Anh lớn có lúc nghe lời Anh Ngọc (Ngọc Lịch Nguyệt) mà nghi hoặc bụng em, làm cho em bị khảo duyệt mà kỳ trung anh đặng phải, còn anh Ngọc lại bị tội tình cờ mà bị quyền Thiên khiển cái phẩm vị cao trọng.

Anh Ngọc không rõ giá thì mất vị đã đành, nhưng nhờ công lao Khai Đạo, em không nỡ ngồi ngó cho đành, nên đương liệu phương cầu rỗi. Anh cũng nên thừa dịp răn he ảnh cho biết ăn năn chừa cải.

Xin anh đừng tưởng lầm như em buổi tại thế rằng : Đạo do nơi Anh Ngọc. Muôn việc tại Thầy, anh hỏi “Thằng Tám” thì biết.

Em đã dâng sớ xin Đức Lý Giáo Tông ban luật lịnh cho anh đủ quyền tuyển chọn Chức sắc. Vậy anh cũng nên để ý dè dặt cho lắm mới trừ diệt đặng những kẻ phá Đạo.

Em tưởng Pháp Chánh Truyền dễ thế ban hành sự cao thượng. Đạo chỉ do nơi đó.

Thầy thì từ bi, đòi phen dung dưỡng, làm cho kẻ đạo đức chịu khổ hạnh trăm bề, nhưng em đã đặng lời hứa của Thầy rằng : Từ đây để trọn quyền cho Đức Lý Giáo Tông định đoạt.

Anh lớn cũng nên hiệp ý cùng “Thằng Tám” đặng hành chánh y lịnh dạy của Ngài.

Anh cũng nên để trọn quyền hành sự cho Chánh Phối Sư, đặng nhẹ bớt cái phần trách nhậm nặng nề đi, đặng anh lo nhiều điều cao thượng của Đạo hơn nữa. Anh nên đem chị về cho thuận Thánh ý Thầy và bớt lo điều gia sự.

Mấy vị Thiên phong vô lực, nhứt là sự ngộ mà nhiều kẻ khác nữa, Đức Lý Giáo Tông sẽ giáng cơ định đoạt.

Xin anh lớn chớ lo, những kẻ phạm tội giải ra Tòa Tam Giáo thì Ngài cũng sẽ quyết định.

Anh Ngọc lúc nầy, nếu biết mình, cũng nên ẩn nhẫn đợi đôi lúc sẽ hay, miễn đừng gây tội nữa.

Tám ! Từ đây em nên nghe lời và bớt tánh nóng nảy đặng giữ phẩm hạnh nghe.

– Anh lớn hỏi chi ?

Anh Cả trả lời rằng :

– Qua muốn lo lập Phước Thiện Đường để nuôi mấy người đàn bà góa thủ tiết lo tu mà nghèo, lập như nhà kín (Ermite) của Gia Tô.

Thầy đã tính trước, bằng chẳng vậy phái Nữ không tu, em tưởng đẹp lòng Thầy lắm.

Anh lo đặng Học đường nữa càng tốt, em tưởng dường nầy thì bổn đạo ắt đặng ngày ngày nâng cao thêm nữa.

Em rất mừng. THĂNG.

Anh lớn hay Anh Cả : tiếng gọi Ngài Đầu Sư Thượng Trung Nhựt. Anh Ngọc : Ngài Đầu Sư Ngọc Lịch Nguyệt. Tám hay Thằng Tám : Đức Cao Thượng Phẩm gọi Đức Phạm Hộ Pháp. (ĐS. I. 80-81)



Viết bình luận...