Ngày 31-12-1925 (âl 16-11-Ất Sửu).
A Ă Â
Ba con thương Thầy lắm há ?
Con thấy đặng sự hạ mình của A Ă Â thế nào chưa ? Con có thấu đáo cái huyền năng của Thầy chưa ? Người quyền thế lớn nhứt như vậy có thể hạ mình bằng A Ă Â chăng ? A Ă Â là Thầy.
Thầy đến con thế ấy, con thương Thầy không ?
Cao Quỳnh Cư bạch : – Thấy nhơn sanh chưa rõ sự huyền diệu của Thầy, họ nói phạm thượng, ba con binh vực Thầy, ba con cãi vã với họ.
– Thầy biết . . . Cười . . .
Sự nhỏ nhẹ của Thất Nương đó, con bằng mảy mún gì chưa ? Học hỏi sự nhỏ nhẹ ấy.
Sự cao kỳ của Lục Nương, con có đặng mảy mún gì chưa ? Học sự cao kỳ ấy.
Sự nhân đức của Nhất Nương, con có chút đỉnh gì chưa ? Phải học nhân đức của Nhất Nương.
Tình nghĩa yêu mến của con có bằng Bát Nương không ? Phải học. Sự kính nhượng, ba con bằng Cửu Nương chăng ? Phải học.
Phải học tình nhơn ái, trung tín, cứu giúp.
Ba con có đặng như Cửu Thiên Nương Nương chăng ? Phải học gương.
(ĐS. I. 34)