Thánh Ngôn Sưu Tập – Quyển I

148.- Ông Thần Võ Văn Thoàn


Giáo Tông Đường, 14-3-1934 (âl 29-1-G.Tuất). Phò loan : Hộ Pháp – Tiếp Thế.

HƯƠNG BẢO THOÀN

Con chào mấy Đại Sư. Lụy . . . . Mấy hôm nay, con biết đặng nhiều việc Thiên thơ tiền định, cho nên danh thể Phạm Môn. Em chào mấy anh. Em cam thất lễ, Em đã có đến tại ngục đường thăm viếng mấy anh nhiều phen. Đau lòng quá đỗi, song Em xin mấy anh nhớ rằng, Nhan Hồi chết tại ngục thất mới đắc Thánh vị; Chúa Jésus chết treo nơi Thập Tự mới lập Đạo Trời. Cõi thế vẫn khác cõi Thiên, đời chê mới nên về Đạo. Em xin mấy anh tự hỏi lấy mình rằng, chịu khổ hạnh cùng Đức Chí Tôn thì phước hay là tội ? Em cũng tiếc cho em khi còn xác phàm, em không hữu hạnh làm Đạo gặp may duyên như mấy anh vậy. Chớ chi em đặng hồng ân như mấy anh ngày nay thì chắc em còn cao hơn phẩm Thần vị nầy. Thật là khối ngọc của mấy anh chưa dùng, còn em thì thèm quá đỗi. Xin đọc lại cho mấy anh em nghe, rồi con sẽ tiếp. Kiếu lỗi cùng Đức Quyền Giáo Tông. Cười . . .

Sư Phụ hằng nhắc mà cười rằng, em làm Đạo ít oi hơn hết, chớ chi đặng bằng Anh Ba (Phạm Văn Màng) thì ngày nay có đâu ngồi dưới thấp thỏi, ngó cao sang Thánh vị của người mà phải thẹn hơn. Hôm mấy anh mới bị nạn thì Đức Trần Văn Xương đến địa giới Linh Thần, cầm nơi tay một tờ ý chỉ nói cùng các Trấn Tôn Thần rằng có Thánh lịnh dạy phải chăm nom gìn giữ mấy anh cho toàn tánh mạng. Em coi lại là lịnh của Anh Ba, thẹn thuồng quá đỗi, vì các Trấn biết em là bạn của người, mà ngày nay tớ thầy khác bậc. Xin đọc lại . . . . . May rủi một kiếp sanh mà muôn năm không thể đổi là vậy. Thưa cùng Sư Phụ, anh dặn con nói lại giùm rằng : người đương lo cùng Tam Trấn đặng kiện với Ngọc Hư, đuổi những kẻ tà tâm ra khỏi Đạo. Xin Sư Phụ ẩn nhẫn, muôn sự có Chí Tôn, xin đừng sầu muộn nữa, hao mòn thân thể. Anh Ba thấy Sư Phụ rầu thì người khóc lóc cùng con nhiều lúc. Sư Phụ nói lại với Chị Ba con rằng anh gởi lời thăm. THĂNG.

Hương Bảo Thoàn : Ông Võ Văn Thoàn, công quả nơi Phạm Môn. (TNR)



Viết bình luận...