Ngày 28-8-1925 (âl 10-7-Ất Sửu).
Đấng AĂÂ
“ Nhớ lại lối trung tuần tháng 7 năm Ất Sửu (10-7-Ất Sửu, dl 28-8-1925), ba ông (Cư, Tắc, Sang) thỉnh bàn ra (lúc nầy in như say Đạo), tính xây bàn cầu Cô Đoàn Ngọc Quế (tá danh của Thất Nương Vương Thị Lễ) về dạy học văn thi.
Ba ông để tay thì bàn dở lên, bỗng có một Ông giáng, ông Cư hỏi tên gì, thật rất lạ, xưng là AĂÂ, gõ bàn cho một bài thi dưới đây :
Ớt cay cay ớt gẫm mà cay,
Muối mặn ba năm muối mặn dai.
Túng lúi đi chơi nên tấp lại,
Ăn bòn chẳng chịu tấp theo ai.
Ông Phạm Công Tắc nghe dứt câu liền nói với ông Cao Quỳnh Cư rằng :
– Thôi anh, ai đâu mà nói tiếng gì khó nghe quá ! Sao lại không có tên mà xưng là AĂÂ.
Ông Cư nói : – Ậy, em ngồi lại cho qua hỏi, vị nầy không phải tầm thường đâu em.
Ông Cư hỏi Ông AĂÂ mấy chục tuổi ?
Ông AĂÂ gõ bàn, đếm hoài không ngừng, đếm đến mấy trăm cái mà cũng không thôi. Liền đó ông Cư ngưng lại không dám hỏi nữa và kiếm hiểu Ông nầy ở trển chắc lớn lắm.
Từ đó về sau, có vị nào giáng cho thi thì ba ông cầu Đấng AĂÂ xin giải nghĩa.”
(Theo ĐS. I. 5)
Ghi thêm :
Khoảng đầu tháng 9 năm Ất Sửu, Đấng AĂÂ giáng bàn phân rằng :
“ Muốn cho Bần đạo đến thường, xin chư vị nạp mấy lời yêu cầu của Bần đạo như sau đây :
Quí vị xây bàn đều hứa giữ ba điều ấy.