Thiên Đạo

ĂN CHAY ĐỐI VỚI LUÂN LÝ


Cổ nhơn có câu: “Người khéo nuôi thân không cần phải dụng cao lương”, và cũng có câu “Người mà chịu khổ ăn rau cho là ngon thì việc gì mà làm chẳng nổi?” Phương chi, con người mà biết giữ cách ăn uống theo luật tự nhiên, biết chọn thức ăn thanh đạm, nghĩa là ăn chay, thì khỏi phải khổ tâm lo nghĩ về cái sống của mình trong lúc nguy nan; và bình thường, chẳng những tỏ lòng nhơn thiện mà còn treo một tấm gương thanh đạm trong gia đình.

Công chúng mà biết vui dùng những món ăn thanh đạm, thì những cái tình dục xấu xa cũng đẹp đi được, mà lại vừa tăng thêm sức khỏe, vừa mở rộng khiếu lành ra nữa.

Trong xã hội, chẳng những người nọ phải nhờ người kia mà thôi, mà lại phải nhờ cả những giống súc vật giúp đỡ chúng ta làm những việc nặng nề, khó nhọc như trâu cày, bò ngựa kéo xe, vân vân. Song than ôi! Đến lúc già, trâu hết sức cày, bò ngựa hết sức kéo, người ta lại đoạn tình giết chóc mà ăn thịt! Sao lại nỡ quên công phu khó nhọc khi xưa?

Một nhà luân lý và sử ký trứ danh nước Hy lạp (Grèce) là ông Plutarque, nhơn giảng vấn đề ăn chay đã hạ câu lý thú nầy:

“…Các anh nói beo, sư tử là thú dữ, mà các anh không thua gì mấy con ấy, bởi vì chúng nó giết đặng ăn mà sống; chí ư các anh giết đặng ăn cho ngon miệng, mà các anh còn dùng môi miếng đặng giấu sự ghê gớm ấy đi”.

Trong một miếng thịt, hình như in rõ nỗi thống khổ của con vật trước khi bị giết, đã chịu cái cảnh phân ly bầy lũ giống nòi, lại bị nhốt bị cầm, nhịn đói, nhịn khát. Đến khi bị giết, thịt xương chặt xẻ ra từng miếng, tay dơ mò máy vào, máu hôi dính theo lưỡi dao cạnh thớt…

Một con bò vừa mới bị sả làm tư treo trên móc sắt; máu đỏ chảy ròng ròng mà thịt tươi còn mấp máy. Cái thảm cảnh ấy, hỏi ai mục kích mà chẳng thương tâm?

Mạnh Tử nói: “Thấy con vật sống, không đành thấy nó chết; nghe tiếng kêu la thảm thiết, không nỡ ăn thịt nó. Vì vậy, người quân tử xa lò sát sanh, lánh chỗ trù phong”.

Kinh “Tam Giáo qui nguyên” có đoạn nầy:
“Người ăn cá thịt đều phạm lý ngũ thường:

1. Giết hại con vật, đặng ăn ngon béo miệng mình, là bất nhơn.
2. Giết hại con vật làm cho nó phân chia bầy lũ mà đãi bà con mình là bất nghĩa.
3. Đem thịt hôi tanh dưng cúng Quỉ Thần, là bất lễ.
4. Khen ăn con vật cho là lộc Trời ban mà hại nó phải chịu dao thớt là bất trí.
5. Lập mưu nhử mồi, gạt nó sa vào hầm lưới, là bất tín.
Người ở thế phải giữ năm hằng; biết mà cố phạm là lỗi đạo luân lý đó vậy.”

Tóm lại, Thánh Hiền xưa, dầu ở phương Đông hay phương Tây, cũng đều răn việc sát sanh mà trọng sự ăn chay.


Viết bình luận...