Cơ thể con người cũng như cái máy vô tuyến điện. Máy nầy có hai bộ phận: một phần để thâu điển vào, còn một phần để phát điển ra. Phàm hễ muốn thâu điển của một máy khác phát ra thì máy thâu và máy xuất cần phải có một năng lực thuần điển cùng nhau (même longueur d’ondes).
Đồng tử như một thứ máy để thâu điển. Nếu máy tốt thì thâu được điển báu. Nếu máy xấu thì khó bề thâu điển báu được.
“Diệu hữu” là một thứ điển quang linh động. Sự rung động (vibration) của nó vô cùng vô tận. Muốn thâu được “diệu hữu” của các Đấng Thiêng Liêng, đồng tử phải là một thứ máy cho tinh anh và phải đồng điển với Thần tiên.
“Vô tuyến điện” thường ở xa đánh tới, phải qua một khoảng không gian rộng hay hẹp tùy theo đường đi nếu khoảng không gian ấy được bình tịnh, không bão tố thì điển ban ra không bị loạn (brouillage). Diệu hữu cũng vậy. Thần Tiên ban nó ra bắt từ khoảng tịch mịch không trung; nếu được thanh tịnh thì sẽ tiếp được những bài văn cao siêu lưu loát, ý nghĩa thâm trầm, ẩn vi, mầu nhiệm.
Tóm lại: bổn tánh diệu hữu thường là “Thanh Tịnh” ấy là của Thần, Tiên, Thánh, Phật. Nếu người được “Tinh Khiết Thanh Tịnh” thì hiệp với Trời, thông công với Thần Tiên được. Trái lại, thì Tà Thần xen vào, gạt gẫm làm cho người học đạo phải mất đức tin mà sa ngã, nếu chưa có đủ trí biệt phân. Nếu người dùng cơ bút mà tầm đạo, hay là học đạo nên dè dặt, cẩn thận mới khỏi sa lưới rập của “Quỉ vương.”