Thiên Đạo

CƠ BÚT LÀ CHI?


Là cuộc giao thông giữa người với Thần Tiên
Cơ mầu nhiệm của Trời và của Người

Trong võ trụ, tất cả mọi vật, đều có thể phát ra những luồng điển mạnh yếu, dài ngắn khác nhau. Những luồng điển ấy, có khi thấy được, nhiều khi không thấy, xin gọi là Linh Điển cho dễ hiểu. Từ loài nhỏ vô cùng như vi trùng cho đến vì tinh tú to vô hạn, đều có đặc tính phát điển. Thế mà người không biết là vì không có “linh giác” tiếp xúc được những Linh điển ấy. Ấy là luận theo khoa học về võ trụ điển ba (radiations cosmiques) và người.

Luận theo Đạo thì càng rõ rệt hơn nữa. Do theo Đơn kinh thì thuở khí hổn độn sơ khai Càn Khôn chưa phân phán vẫn đã có một khí hư vô gọi là “Vô cực Lão Mẫu”“Vô cực linh căn chơn tánh” bao gồm cả âm dương. “Vô cực” nhứt động mới sanh ra “Thái Cực”, tức là Ngôi của Thượng Đế.

“Thái Cực” vận chuyển cơ “Động Tịnh” mà phân ra “Âm Dương”. Khí nhẹ là Dương nổi lên, mở mang Ngôi Trời có Nhựt Nguyệt Tinh. Khí nặng đục là âm đọng lại lặn xuống làm ngôi Đất; có nước, có lửa, có núi, có đất gọi là “Ngũ hành”. Khí âm dương hiệp lại thì hóa sanh người ta và muôn vật, phân ra có trời, đất, và người gọi “Tam Tài”.

Trong “khí Thanh” đó, có “diệu hữu” của Trời.

“Diệu hữu” là chi? Ấy là cái năng lực vô hình bắt từ khối âm dương, lúc ban sơ, tủa ra khắp Càn khôn Thế giới, mắt thịt ta không thể nào thấy được nhưng mà “diệu hữu” ở đâu cũng có. Nhờ vậy mà vật từ nhỏ vô cùng tận, từ con chim bay, con cá lội, đến con thú chạy, không có giống nào mà “diệu hữu” của Đức Thượng Đế không rọi đến, soi thấu. Nhờ “diệu hữu”, vạn loại được “Sống”, sanh sanh hóa hóa, luân chuyển không ngừng.

“Diệu hữu” ấy kêu là hạo nhiên khí hay là thuần dương chi khí ấy là diệu hữu của Trời.

“Diệu hữu” bắt từ võ trụ nhập vào thân thể con người, lúc mới vừa lọt lòng mẹ, cả buông tiếng khóc. Lúc thai vừa tượng thì đã có một phần thái cực trí nơi mạng môn. Đến khi con người bước chơn vào trần thế, tuy chưa đủ Cảm giác chớ ngũ tạng lục phủ đã sẵn chứa rồi. Hạo nhiên chi khí do nơi nê huờn cung chuyển lần xuống gom tại Tâm; từ khiếu huyền quan rồi từ nơi não, khí ấy do mấy đàng Thần kinh mà chuyển vận trong thân thể. Từ nơi quả Tâm nó lại theo mạch lạc châu lưu trong ngũ tạng để bảo tồn sanh mạng của tạng phủ. Bắt đầu nơi khiếu huyền quan nó vận động ra ngoài, biến thành sanh lực của con người.

Khi rút điển lực mặt Nhựt vào Tỳ rồi châu lưu khắp thần phách, diệu hữu của Trời, tức là Tiên thiên khí vì thế mà hóa ra Hậu thiên khí.

Hậu thiên khí của Trời, theo kim đơn là pháp thân của chơn tánh, thuộc Dương, còn điển sanh lực của con người chưa tu, là khí Hậu thiên thuộc Âm.


Viết bình luận...