Ăn chay có ích về cả hai phương diện vật chất và tinh thần. Điều nầy sẽ nói sau. Trước nhứt, nên cần biết cách thức ăn chay mới không hại cho sức khỏe.
Ăn chay kỳ thì chẳng nói chi, ăn cách nào cũng được. Duy có ăn trường trai thì chẳng nên dùng ròng tương, chao, muối mặn, ép xác để cầu khổ hạnh như có kẻ hiểu lầm.
Cần phải lựa thức ăn vừa miệng và bổ dưỡng. Có vừa miệng ăn mới ngon; có biết ngon ăn mới không chán. Có bổ dưỡng, thân thể mới khỏe mạnh.
Trước khi tập ăn chay, cần phải biết món ăn nào nên dùng, món ăn nào không nên dùng, rồi lượng sức mình mà tập trai kỳ; lần lần mới bắt qua trường trai. Có người mới tu, vì đạo tâm phấn khởi, bỗng nhiên vội ăn trường. Ăn không nổi cũng rán, đến đỗi ốm o gầy guộc, xanh xao vàng võ, thành ra một “quảng cáo” không hay cho thuyết ăn chay.
Trong trời đất, không có chi là tuyệt đối, thì sự ăn chay tất nhiên cũng không nên tuyệt đối. Cái nguyên tắc của sự ăn chay là ăn toàn những chất thuộc thảo mộc, thì năm thứ: hành, hẹ, tỏi, nén, kiệu, gọi “ngũ huân” vẫn là thảo mộc, có cử chăng là những bực công cao quả dày, tham thiền nhập định, vì nó có tánh cách khích thích và thương tổn tinh thần. Người mới học đạo cần phải lao động trong trường công quả, thì chưa buộc phải kiêng cử, nhưng ai kiêng cử được cũng nên.
Lại như những người trường trai rủi lâm bịnh hoạn mà lương y buộc phải dùng sữa và trứng thì cũng nên tạm dùng trong lúc bịnh, đợi lành mạnh sẽ thôi, chẳng nên quá câu chấp mà hại thân.
Có người câu chấp thái quá, cử kiêng từng chút, rốt cuộc phải từ thái cực nầy sang qua thái cực kia, nghĩa là bỏ hẳn trường trai mà ăn mặn.
Vậy, việc ăn chay cũng như việc tu hành, không nên thái quá mà cũng không nên bất cập.
Người già yếu trường trai, thỉnh thoảng dùng sữa và trứng đặng giúp cho mình dễ ăn tưởng cũng là một phương tiện. Mấy nhà hiền triết Âu Tây, phần nhiều ăn chay theo cách tương đối nầy.