Tiểu Sử ÐỨC QUYỀN GIÁO TÔNG THƯỢNG TRUNG NHỰT

Ai điếu Ðức Qu. Giáo Tông, do bà Chánh Phối Sư Chủ Trưởng Chức Sắc Nữ Phái đọc.


ÐIẾU VĂN
của Hội Thánh Nữ Phái.

Ứa lụy đôi hàng, kính cáo Ðức HỘ PHÁP,
Ðồng Ðạo lưỡng phái, Chức Sắc, Liệt vị dự lễ Tống táng này.

Nay Ðức Quyền Giáo Tông đăng tiên, tôi xin phép thay mặt Nữ phái tiễn biệt Ngài đôi lời.

Sách có câu: “Nhơn thân điển ảnh hữu hoàn vô“, kiếp sống con người như lằn chớp nháng, thấy đó rồi mất đó. Vậy thì tử sanh hữu mạng, thiên số an bày, xưa nay dầu mấy bực vĩ nhân cũng không thoát bến đò tạo hóa.

Nhưng về tình cảnh Ðức Quyền Giáo Tông, phái nữ tôi rất có hai mối sầu tâm thương tiếc và thống tức. Thương tiếc vì tài trí và từ tâm Ngài, vì Ngài là một vị cột rường trong nền Ðại Ðạo. Năm Bính Dần Ðạo Thầy mới mở thì chỉ có tiên linh Ðức Cao Thượng Phẩm và Ðức Hộ Pháp với Ngài hiệp trí chung lo vạch ngõ tìm đường, nhọc nhằn nhiều nỗi, phần người ngoại Ðạo biếm bày, phần thì người trong Ðạo trường nghịch lẫn, bước Ðạo gay go, đường đi hiểm trở, vậy mà Ngài vẫn một lòng cứng cỏi, đem nghị lực chống chỏi với phong trào, đủ trí thức, đủ tài năng, không hề thối bước, ấy cái sức Ngài đủ ra gánh vác cái trách nhậm nặng nề dựng trụ đá giữa dòng sông cho chúng ta dìu dắt, lại còn từ tâm khiêm đức nhẫn nại thiệt thòi, ngậm đắng ăn cay, cố ý mở mang mối Ðạo thiêng liêng tế độ nhơn sanh qua cơn biển khổ, quên ăn bỏ ngủ, xác ốm thân gầy. Ngài chỉ biết nền Ðạo Thầy, chớ còn xác thịt thân Ngài xem như cỏ rác, Ngài không hay tuổi Ngài đã già, sức Ngài đã yếu, ngày qua tháng lại, lo làm việc Ðạo, nhứt bất tạm nhàn, phần lo sắp đặt bên Nam, phần lo giúp dùm bên Nữ; thảm thiết bấy trong mấy cuộc thời gian, Ðạo thường hay xảy ra nhiều điều rắc rối, riêng về phần Ngài đã sầu muộn khuynh nguy vậy còn sợ chúng ta buồn lòng, nên Ngài thường lấy lời khuyên dỗ cho vui lòng em trẻ. Ngài lại thường nói sự chết Ngài không sợ, chỉ thương hại cho nhơn sanh, gẫm trong lời nói đó cũng thấy rõ lòng bác ái của Ngài lộ ra hiển nhiên. Vậy Thầy sắp đặt là Trưởng Huynh của chúng ta, như Ngài thiệt tư cách đoàn hoàn, đáng làm mảnh gương nền Ðạo, tuy linh hồn đã chơi mây cỡi gió, mà những lời từ bi trắc đạt của Ngài còn văng vẳng bên tai khiến cho chúng ta nhớ lại phải ủ mặt châu mày, không nguôi tấc dạ, tuôn sầu đổ lụy, chứa thảm tình, ngó trước Liên Ðài, xiết bao là thương tiếc, vậy mà rất thổn thức cho kiếp sanh đau đớn của Ngài, bởi Ðạo tâm Ngài vẫn trọn lành, trọn báu, hẳn như gương không bụi, nước không nhơ, khốn thay cảnh ngộ, Ngài gặp những người ganh hiền ghét ngõ, nghịch lẫn chông gai, nay gieo ác cảm nầy, mai sanh nghiệp chướng khác, năm sáu năm về trước đã một trận chinh nghiêng, tới hiện giờ đây một lần điên đảo, mạnh ai thì nấy nói, không nghĩ chi trật tự tôn ti, vậy mà rất thương hại cho Ngài giữ một bề ẩn nhẫn làm thinh, dầu sự phải, sự không, sự ức, sự oan, Ngài cũng cam tâm nhận lỗi. Bởi Ngài là một vị Trưởng Huynh tôn quí, Ngài chỉ lo làm sao chìu lụy lòng dạ nhơn sanh cho an ổn thuận hòa, hầu chung sức nhau mà truyền bá nền Ðạo Thầy cho mau phát đạt. Ðạo Thầy thịnh vượng đặng, thì dẫu Ngài nhục nhã thế gì cũng vui dạ sẵn lòng.

Ôi thôi! Vì vậy rồi mấy người nghịch lẫn kia đắc thế hoành hành lẫy lừng oai gió, mượn đạo đức mà lăm le nọc rắn, giả chơn thành mà châm chích kim ong, đặt ra Tòa Vạn Linh vấn nạn Ngài, đòi trục xuất cho khỏi nơi Thánh Ðịa ra tờ Châu Tri khắp nơi Thánh Thất đánh đổ Ngài, vậy mà còn chưa vừa lòng, nên đến Chánh phủ vọng ngữ vu ngôn, cố ý đưa Ngài cho tới hầm nai bẩy thỏ.

Ôi! Người cũng đồng Ðạo, Ðạo sao nỡ ở lòng nham hiểm trở mặt hại nhau như vậy. Ôi! Nói tới đây thật là động mối tâm sầu, ngùi ngùi dạ ngọc. Hiền Huynh ôi! Nhắc sự tích sầu tuôn trăm đoạn, tỏ khúc nôi ruột thắt chín chiều, kiếp phù sanh anh mang nặng nợ trần, nên thân thể phải chịu lăn, chịu lóc, chịu trộn, chịu nhồi cho đến đổi. Nay một giấc Nam Kha an nghỉ, chốn Thiên đường tự toại tiêu diêu, cổi lốt trần từ cách cõi nhơn gian, nơi Tòa Thánh giả người giả kiểng, cơn tiễn biệt non sông còn ứa lụy, nghĩa đồng bào xiết nỗi sầu tư, cảnh vắng vẻ cây cỏ thảy đều buồn, niềm đồng Ðạo biết bao là quạnh quẻ, chuông Bạch Ngọc ngân nga đêm như giọng khóc than, trống Lôi Âm vắng dõi canh chầy, động lòng ái mộ, Người tuy mất danh còn để lại, nơi Ðạo trường chạnh nhớ bóng người xưa, theo ý em tưởng, ấy là nợ trần ai đã trả xong, nên Thầy ban ân huệ cho Hiền Huynh trở lại Thiêng liêng cựu vị.

Vậy bên Nữ tôi kính chúc hương hồn hiển hích, trên liên tòa tường vân chiếu gương huệ nhãn quang minh soi xét Ðạo trường, cho rõ thấy gan dạ người nào chơn giả, xin hồn linh mật hộ, tử giả như sanh, dìu dắt mấy em an đường tấn Ðạo, còn cuộc tương lai cũng nhờ ân công vạn hóa sắp đặt một người hoàn toàn đức hạnh ra chấn chỉnh mối Ðạo Thầy.

Vậy chúng tôi nên gạt giọt lụy sầu, mà gội nhuần giọt nước hồng ân phước huệ.

Tòa Thánh, ngày 26 tháng 10 Giáp Tuất.

Nữ Chánh Phối Sư
LÂM HƯƠNG THANH



Viết bình luận...