NỮ PHÁI
Kính cùng Hiền Huynh, Hiền Tỷ,
Hiền Ðệ, Hiền Muội và Chư Quí vị,
Ngày 13 tháng mười nầy, chính là ngày Tiểu Tường cho Ðức Trưởng Huynh chúng ta, vì nhớ công ơn Trưởng Huynh nên hội hiệp nơi đây làm lễ kỷ niệm. Vậy xin Chư vị cho phép tôi thay mặt Nữ phái đọc đôi lời, hầu tỏ tấm lòng ai thống của chị em tôi bấy lâu nay, xin Chư vị miễn chấp.
Nay em Nữ Chánh Phối Sư Lâm Hương Thanh hiệp đồng Nữ phái đẵng.
Phục vọng thiêng linh Quyền Giáo Tông Thượng Trung Nhựt liên tọa tiền.
Trưởng Huynh ôi! Bóng quang âm thấm thoát một năm trời xa cách cõi trần gian, niềm đồng đạo nhớ thương, ba tấc đất nhìn xem rơi lụy ngọc, từ Huynh Trưởng về nơi cựu vị, mảnh linh hồn an hưởng đặng tiêu diêu, chúng em nay còn nặng nợ trần, hình xác thịt biết bao là đè nén, lòng chan chứa một bầu thống tức, luống trêu cay nuốt đắng cho qua ngày, vừa hôm nay gặp lễ Tiểu Tường, thấy khói tỏa mây bay mà chạnh nhớ!
Nhớ Huynh Trưởng khi cầm quyền khai Ðạo, chữ công bình, chữ bác ái, tánh tự nhiên giữ một mực hiền lành, thương chúng em như ruột thịt thân sanh, một tiếng nói, một việc làm, cưng phận trẻ không điều chi xích mích, sự hành đạo lấy công tâm làm trước, không hề ích kỷ tư gia, đường lập thân dùng khiêm tốn làm đầu, chẳng chút cậy quyền ỷ thế! Bề sắp đặt các ban Hành chánh, Ðầu Tỉnh, Ðầu Họ, Ðầu Quận Ðạo muốn thuyên bổ sao cho thuận tiện dễ dàng, lo dắt dìu Nữ phái Ðạo đồ, dạy ăn, dạy nói, dạy học hành, mà phận sự chẳng lạm quyền xăm chức. Muốn bàn tính sự chi trong Ðạo, Nam bằng lòng, Nữ thuận nguyện, mấy em ưng thì anh mới làm sau.
Sóng phong trào dấy động nhiều phen, người kích bác kẻ biếm bài, anh chịu lỗi cho các em đặng phải. Bởi anh nghĩ Ðạo nghĩa là từ thiện, thân thấp hèn thì thể Ðạo mới cao. Tu chủ là độ nhơn, người qui mộ thì đường tu mới chắc. Thà cam chịu mảnh thân đày đọa đặng phổ thông mối Ðạo, ngày thêm rộng tháng càng cao. Chẳng ỷ mình đại vị tước quyền mà áp chế nhơn sanh cho kẻ ngã lòng người thối chí, già lụm cụm năm mươi chín tuổi, quên ăn, quên ngủ lo phổ độ nhơn sanh, thân nhọc tám chín năm trường, chịu thiệt, chịu thòi đặng mở mang Ðại Ðạo, công đức ấy kể sao cho xiết, nói bao nhiêu thêm xót dạ bấy nhiêu. Ðạo Trường nay buồn lắm nỗi buồn, nghĩ mỗi đoạn thêm đau lòng từ đoạn.
Em rất tiếc! Thầy dời anh quá vội, cây trụ lương bỗng gãy thình lình, khiến xui nền Ðạo phải lúc đeo sầu, luồng ác cảm thừa cơ dập dã. Buồn vì Ðạo thêm lo cho Ðạo, Ðạo ngày nay xin Huynh Trưởng xét soi dùm, than cho anh cũng tiếc vì anh, anh quá vãng biết người nào thay thế đặng. Nay lễ mọn kính dâng trước án, tay bưng chén rượu lệ hai hàng, dạ trai thành tỏ chút lời quê, mắt ngó ngọn đèn lòng chín khúc.
Tang phục mãn, lòng thương đâu có mãn, trước linh sàng phưởng phất như sanh, bóng người xa, dấu tích vẫn không xa, tới cửa Ðạo bồi hồi niềm cựu.
Chúc câu hiển hích anh linh, bố hóa hồng ân, mặc hộ nền Tôn giáo an hòa bình tịnh. Nữ và Nam liên lạc vẻ đồng tâm, độ sanh nhơn qui chánh cải tà, lớn chí nhỏ cao siêu miền giác ngạn.
Kính chúc,
NỮ CHÁNH PHỐI SƯ
LÂM HƯƠNG THANH đọc trước Cửu Trùng Thiên
nơi Ðại Ðồng Xã ngày 16 tháng 10 năm Ất Hợi.