Ðiếu
BẢO ÐẠO CHƠN QUÂN CA MINH CHƯƠNG
Qui vị ngày 19 tháng 10 năm Mậu Thìn (1927).
Chư Hiền Hữu, Hiền Tỷ, Hiền Muội,
Từ ngày khai đạo, lần nầy là lần thứ ba tôi vì phận sự nên phải dự tiệc tống chung của ba vị đại đức trong Ðại Ðạo Tam Kỳ. Năm Dần ông Thượng Tương Thanh, Thượng Chưởng Pháp ly trần, ngày mồng 5 tháng 11 mãn phục, năm nay tháng ba Ðức Nho Tông Chưởng Pháp Trần Ðại Nhơn liễu Ðạo.
Ấy là hai vị đại đức bên Cửu Trùng Ðài, ngày nay ông Ca Minh Chương thọ Thiên ân Bảo Ðạo Hiệp Thiên Ðài qui Thánh. Theo thế tình tôi cũng rơi lụy mà tỏ lòng bi ai nơi mộ phần chưa ráo đây. Con người thây phàm xác thịt ai tránh khỏi sự yêu thương, tình chồng vợ đầu ấp tay gối, khó giàu có nhau, cang thường nghĩa trọng, cha con hui hút sớm trưa, công sanh thành dưỡng dục bằng non biển, người đồng Ðạo tất con một cha, tâm hiệp ý hòa, chia vui sớt nhọc, ngảnh lại mấy năm tình ấy rồi xem cảnh hôm nay, người qui Thánh nương bóng Ðức Cao Ðài, kẻ còn lao nhao, lố nhố nơi bể khổ sông mê. Ôi! Gặp cuộc phân ly như thế, không ngăn giọt lụy cảnh sầu bi nầy làm cho ruột thắt gan bào. Anh Bảo Ðạo ôi! Thương vì nhớ mấy lúc cùng nhau hội hiệp, khi thi phú, lúc cờ bàn, nơi Tòa Thánh. Nhớ đến tiếng cợt tiếng cười, thương vì nghĩa, rồi đây xác phàm của người phải ở đồng trống sương gieo, thương vì thế, vì bình bồng, có ai giữ mồ trăm năm, lâu rồi cũng là mồ hoang, cỏ loáng, thương nỗi vợ yếu trông chồng nhìn cảnh sầu khuya với ngọn đèn leo lét, thương cuộc con ngây, bặt vắng lời châu ngọc của cha hiền đức, nhìn nơi đây đồng không mông quạnh, nhớ tới xác phàm anh ở chỗ như thế thì khó lấp cơn sầu, mà nghĩ cho kỹ thì chơn linh anh vẫn còn, vì anh hữu duyên nên gặp Ðạo Trời, rộng mở Tam Kỳ Phổ Ðộ. Mấy năm dư anh đã mượn nâu sòng lánh tục, anh vui cùng sanh chúng. Nay hồn lìa khỏi xác, vẹt ngút mây xanh trông vào cực lạc, an nhàn, non chiều hạc gáy, động tối qui chầu, nghĩ đến đó lấp đặng mạch sầu. Nên tôi mới tỏ ít câu sau đây nhắc công lao của anh đối cùng xã hội.
Tôi xin nhắc một ít công lao của Bảo Ðạo trong đường đời và trong Tam Kỳ Phổ Ðộ. Nguyên anh là người nhao rún ở ấp Thanh Ba, làng Mỹ Lộc Tây, Tổng Phước Ðiền Trung, Huyện Phước Lộc; hồi anh thiếu niên (ấu xuân), gặp nhiều Ðấng nho văn hiền triết, cư trú Huyện Phước Lộc Tây như ông Ðồ Chiểu và ông Cống Quỳnh vân vân …
Ông Ca Minh Chương cũng là chí Thánh lúc làm Giáo huấn là lo Nhơn Ðạo, mà người cũng gần lo Thiên Ðạo. Anh trường trai giữ giới thọ giáo Minh Sư, có câu kinh: “Bá niên vạn kiếp nan tao ngộ” trăm năm muôn kiếp khó mà gặp mối Ðạo khai. Ông Ca Minh Chương hữu duyên hữu phần, nên lúc Trời khai Tam Long Huê hội. Tôi xin nhắc lại: Năm Bính Dần hội Thượng ngươn tôi cùng hai em Cư, Tắc thọ Thánh chỉ gởi đi phổ độ tại quận Phước Lộc nầy, trước hết khi ấy ông Ca Minh Chương có hầu Ðàn nghe lời châu ngọc của Ðấng Ðại Từ Bi.
Người hữu duyên mau hiểu lời Thánh truyền. Nên người nhập môn cầu Ðạo liền, qua hạ tuần tháng hai năm đó, ba anh em tôi thọ Thánh chỉ xuống Vĩnh Nguyên Tự ở 10 ngày học Ðạo, khi đó có ông Ca Minh Chương cũng theo xuống Vĩnh Nguyên Tự, có một bữa Ðại Từ Phụ khai khiếu cho Bảo Ðạo Ca Minh Chương. Hồi mới khai khiếu ba anh em tôi ngơ ngơ ngáo ngáo không hiểu chi hết, tưởng là Ðạo Hữu Chương niên cao kỷ trưởng, mắt mờ mệt nên Ðại Từ Phụ khai khiếu cho sáng láng, ngỏ hầu khi nào Ðại Từ Phụ giáng cơ viết Hớn Tự, Ðạo Hữu coi đọc cho dễ, té ra không phải vậy, mình bàn theo trí phàm, thiệt rất lạc lầm.
Ðấng Chí Tôn khai khiếu cho Chương vẫn để cho người sau phò loan đặng đi phổ độ, không bao lâu người cùng Ðạo Hữu Tươi là hai Chức Sắc Hiệp Thiên Ðài phò loan đặng phổ độ nhiều nơi, lúc ấy tuy ông Bảo Ðạo sức kém, lực suy mà nhờ huyền diệu thiêng liêng bảo hộ nên người lập công quả.
Nhớ lúc ông dầm mưa trải nắng, thiệp hải đăng sơn, sức suy yếu mà chí chẳng sờn, không kém gì Huỳnh Trung buổi trước, nghĩ mấy hồi ma khảo, người vô tâm ngăn phá Ðạo Trời mà anh cũng thình một dạ, thiệt chí hào kiệt, trí tri dễ núng khiến lụy anh hùng đây. Trước nhờ Ðấng Chí Tôn dìu dẫn hồn anh, đem về cõi thọ.
Ông Bảo Ðạo hồi lúc gần qui vị, linh quang anh thiệt tinh tấn, nhớ đến mấy lời châu ngọc anh than cùng tôi thiệt ruột dường dao cắt, anh nhắc những ân của anh thọ nơi bác tôi, khi anh lo việc hương đảng, anh khiêm từ đến đổi cung tụng, những việc phải của tôi đối đãi với anh, khi anh làm Giáo thọ, ấy nhơn nghĩa anh giữ vẹn, thiệt là anh chí thánh đó, anh than cùng tôi, anh buồn lo vì nhiều kẻ tính riêng, người toan tự lập, còn phận anh thủy chung như nhứt cứ do Tòa Thánh, nay anh về Tiên cảnh xin cũng chung lo giúp trong Ðạo đặng tâm hòa như một, xin anh chứng lòng thảo của mấy em. Hôm nay làm lễ tiễn hành đưa linh hồn anh về Cực Lạc an nhàn Bồng Lai.
Huy Lụy
Thượng Ðầu Sư
THƯỢNG TRUNG NHỰT
AI ÐIẾU BẢO ÐẠO
Cỡi hạc anh đà tách dậm tây,
Từ nhau oằn oại gánh tình nầy.
Muôn lằn sóng thảm nơi trần tục,
Ngàn dặm bước nhàn tách gió mây.
Cõi thọ anh nương theo huệ bóng,
Thân phàm em trẻ chịu chia bầy.
Vui buồn sớt thảm ơn xưa tạc,
Càng nhớ càng sầu khó giải khuây.
HỘ PHÁP
HỌA NGUYÊN VẬN
Hoàng hôn ác lặn xế non tây,
Cách trở xui chi cảnh thảm nầy.
Ðộ chúng xưa từng chia gánh khổ,
Lìa trần nay vội tách đàng mây.
Rừng thiên ngắm chạnh nhà chinh bóng,
Ðảnh túy buồn trông én tách bầy.
Lau lụy ít hàng xin kỉnh điếu,
Tình nồng bao thuở dạ đâu khuây.
THƯỢNG SANH
Một giấc nghìn thu vĩnh biệt nhau,
Người trong tri kỷ ruột gan xào.
Âm dương tuy cách xa muôn dặm,
Son sắt còn ghi tạc một màu.
Khóc phụ con hiền trông cửa trước,
Thương chồng vợ yếu dựa hiên sau.
Êm chơn vội bước tìm nguồn Thánh,
Mà nỡ đành quên nghĩa tấc giao.
BẢO VĂN PHÁP QUÂN